Phân tích diễn biến tâm trạng Chí Phèo sau khi … – Luật Dương Gia

Phân tích diễn biến tâm trạng Chí Phèo sau khi … – Luật Dương Gia

Trong bài viết này chúng tôi sẽ giúp các bạn tìm hiểu thông tin và kiến thức về Tâm trạng chí phèo khi gặp thị nở hay nhất và đầy đủ nhất

1. Dàn ý phân tích diễn biến tâm trạng Chí Phèo sau khi gặp Thị Nở chi tiết nhất:

1.1. Mở bài:

giới thiệu về tác giả tác phẩm:

Giới thiệu tác giả Nam Cao và tác phẩm Chí Phèo: Một tác giả luôn trăn trở về cách sống, cách viết và là người luôn nhìn đời bằng con mắt yêu thương. Chí Phèo là tác phẩm được Nam Cao xem và viết bằng tình yêu.

Với cái nhìn đầy yêu thương, Nam Cao đã để cho sự lương thiện của mình một lần nữa trở lại với Chí sau khi gặp Thị Nở.

1.2. Thân bài:

*Khái quát hoàn cảnh Chí Phèo gặp Thị Nở:

Chí Phèo đã từng là một nông dân lương thiện

Sau khi bị Bá Kiến hãm hại, Chí Phèo bị bắt vào tù

Nhà tù Thực dân đã biến Chí từ một anh nông dân 20 tuổi lương thiện trở thành một con người thay đổi cả về nhân cách lẫn tính cách: Làm tay sai cho Bá Kiến

⇒ Trước khi gặp Thị Nở, Chí Phèo được coi là “con quỷ dữ của làng Vũ Đại”

*Cuộc gặp gỡ giữa Chí Phèo và Thị Nở:

Tình trạng cuộc họp:

Chí Phèo chửi không ai đáp nên “hắn” quay sang nhà Tử Lăng uống rượu

Chí Phèo sung sướng loạng choạng bước ra

Anh gặp cô gái ngủ quên bên dòng sông gần nhà (Thị Nở)

Trong cơn say Chí Phèo đã ngủ với Thị Nở và ngủ ngon lành dưới trăng

⇒ Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã khiến Chí Phèo có những chuyển biến tâm lý rõ rệt

Xem thêm: Đặc biệt là gì? Phân biệt giữa khác biệt, đặc biệt và độc đáo?

*Diễn biến tâm lý sau khi Chí Phèo gặp Thị Nở:

a. Thức dậy

– Sau khi gặp Thị Nở, lần đầu tiên Chí Phèo thực sự “tỉnh ngộ”

Chợt trong căn lều ẩm thấp của Chí thấy “trời đã khuya, ngoài trời hãy còn sáng”.

Bâng Khuâng như bừng tỉnh sau cơn say dài

Thức dậy với vị đắng trong miệng và “buồn vui lẫn lộn”

Cảm giác “sợ rượu” dấu hiệu thức tỉnh rõ nhất

Cảm nhận âm thanh của cuộc sống: tiếng chim hót, tiếng người cười…

Chí Phèo đủ tỉnh táo để nhận ra hoàn cảnh của mình, để thấy mình cô đơn

⇒ Cuộc gặp gỡ với Thị đã khiến Chí Phèo thực sự tỉnh táo sau những cơn say triền miên

b. Niềm vui, hy vọng, ước mơ trở về

Niềm hi vọng về sự trở lại của tuổi trẻ: khao khát một gia đình nhỏ, chồng cày, vợ dệt vải; Nuôi lợn, nếu giàu có thì mua được mấy sào ruộng

Khi nhìn thấy bát cháo hành của Thị Nở, Chí Phèo bất ngờ và cảm động “mắt ướt” vì lần đầu tiên có người quan tâm đến mình.

Thấy Thị Nở duyên dáng vừa vui vừa buồn

Tôi muốn tán tỉnh Thị, cảm thấy thật trẻ con

Chí Phèo thèm lương thiện: Tình yêu của Thị Nở khiến hắn nghĩ mình có nhu cầu quay về

Xem thêm: PIC là gì? Tìm hiểu những ý nghĩa đặc biệt của PIC – ABCD Online

Tình yêu dành cho Thị Nở khiến anh hi vọng và ước ao có một gia đình: “Hay là em về ở với anh một nhà cho vui”.

⇒ Gặp Thị Nở, Chí Phèo đã trải qua những cảm xúc chưa từng có trong đời, mang theo niềm vui, sự hi vọng và khát khao được trở lại làm người lương thiện.

c. Thất vọng, đau đớn

– Tình yêu bị bà Nở ngăn cấm nên bị Thị Nở từ chối, Chí Phèo thất vọng và đau đớn:

“Ngẩn người”, “ngửa mặt”: Thái độ thể hiện sự thấu hiểu, ý thức về hoàn cảnh đáng thương của mình Chút cháo hành: nhớ thương xưa

Hành động: Nắm tay Thị, mong muốn níu kéo hạnh phúc

Anh tìm đến rượu và “úp mặt khóc”

⇒ Khát vọng trở về làm người lương thiện không còn nữa, Chí đau đớn, tuyệt vọng

d. tức giận

Khát vọng trở lại làm người lương thiện không thực hiện được, nỗi uất ức trong Chí càng tăng thêm

Anh quyết định tìm đến nhà thị “đâm chết cả nhà, đâm chết ông Bá Kiến”.

Nhưng “ông không rẽ vào nhà Nở mà đến thẳng nhà Bá Kiến và nói thẳng: nỗi uất ức của ông đã khiến Chí Phèo nhận diện đúng kẻ thù của mình.

⇒ Hành động tự hủy hoại bản thân thể hiện sự phẫn uất, tuyệt vọng tột độ

1.3.Kết bài:

đánh giá lại giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật.

2. Bài phân tích diễn biến tâm trạng Chí Phèo sau khi gặp Thị Nở hay nhất:

Trong khu vườn hiện thực và phê phán Việt Nam trước 1945, Nam Cao là một bông hoa nở muộn. Trước Nam Cao, chúng ta có Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng, Nguyên Hồng,… Dù là nhà văn quá cố nhưng Nam Cao vẫn có cho mình những tác phẩm xuất sắc, phản ánh rõ nét hiện thực xã hội. Đồng tình, lên án và vạch trần những cái xấu, những điều đáng thương trong kiếp người. Điển hình là truyện ngắn Chí Phèo – tác phẩm làm nên tên tuổi của nhà văn. Tác phẩm viết về tấn bi kịch của người nông dân Việt Nam, đánh dấu bước phát triển quan trọng của văn xuôi Việt Nam. Trong đó, chi tiết để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng người đọc có lẽ là diễn biến tâm trạng của Chí Phèo sau khi gặp Thị Nở.

Người nông dân Việt Nam với bi kịch bị tha hóa bước vào trang sách Nam Cao, trở thành Chí Phèo, rồi Chí Phèo bước ra từ trang văn Nam Cao, phản ánh bao số phận bất hạnh trong đời thực. Với lối xây dựng nhân vật điển hình, Nam Cao đã thổi hồn vào nhân vật đến nỗi vừa nghe đến cái tên Chí Phèo, người ta đã thấy hình ảnh người nông dân lương thiện bị bọn côn đồ áp bức, hành hạ và cuối cùng chết trong bế tắc. Bọn chúa đất và nhà tù thực dân đã biến Chí từ một đứa trẻ mồ côi ngây thơ phải đi làm thuê trở thành “con quỷ dữ” của làng Vũ Đại. Nhìn Chí trong thân hình xăm trổ, mặt đầy sẹo, nhẫn tâm làm những việc ác, ta nghĩ rằng Chí Phèo đã hoàn toàn tha hóa, biến chất, dị dạng cả về hình thức lẫn nhân tính bản chất con người, bản chất lương thiện dường như đã bị che lấp hoàn toàn. Rồi Nam Cao để Thị Nở đến với Chí, mở ra cánh cửa lương tâm đã bị đóng chặt bấy lâu bởi tội ác của bọn trùm ác ôn. Tình cảm chân thành và hành động hồn nhiên của Thị đã đánh thức Chí, đánh thức một con người đang ngủ say trong hình hài “con quỷ”. Đó là Nam Cao. Anh không bao giờ để nhân vật của mình lặng lẽ chìm trong bóng tối mà luôn đấu tranh, đấu tranh cho những điều tốt đẹp.

Xem thêm  2011 tuổi gì? Sinh năm 2011 thuộc cung (mệnh) gì?-GameHot24H

Xem thêm: Ag + H2SO4 → Ag2SO4 + SO2 + H2O – THPT Lê Hồng Phong

Thị Nở – người đàn bà xấu xí, ghét ma, hồn nhiên như trẻ thơ nhưng sống tình cảm. Vì ngây thơ nên Thị không sợ Chí như người làng này. Thị nhìn anh bằng con mắt của một con người chứ không phải một con quỷ như người ta thường nhìn anh. Nam Cao đã thổi vào cái hình dáng xấu xí của thị một vẻ đẹp tâm hồn tiềm ẩn. Hình ảnh Thị với bát cháo hành bốc khói trên tay được Chí cõng cho đến lúc đói lả vì “trận chiến đêm qua”, là lúc Thị buồn bã, cô đơn, “thèm người” nhất, hình ảnh này làm người đọc xúc động biết bao! Đó là sự rung động của lòng người, rất tự nhiên, rất vô tư chứ không “ngại” như bao người dân làng Vũ Đại khác khi gặp Chí và không tính toán thiệt hơn. Thị không biết đếm và cũng không cần. Lòng tốt không bao giờ cần tính toán. Tình người phố thị mộc mạc, nguyên sơ mới cảm động làm sao!

Tỉnh dậy sau một đêm say gặp Thị Nở, điều đầu tiên Nam Cao để Chí nhận ra chính là thực tại của chính mình. Anh sống trong túp lều tranh, túp lều mà anh phải đánh đổi bằng máu, bằng lẽ thường, làm tay sai cho Người Kiến. Một túp lều tối om, ẩm thấp: “Ở đây trưa đã chiều, ngoài trời còn sáng”. Đây không phải là nơi ở của con người, nó là địa ngục trần gian nơi Chí đang chết dần chết mòn. Tuy nhiên, Chí Phèo không bao giờ để ý đến điều đó vì Chí Phèo không bao giờ ngừng say. Đây là lần đầu tiên Chí nhận ra thực tế cay đắng đó. Anh ta bắt đầu cảm nhận thế giới xung quanh và có những cảm xúc của con người. Lần đầu tiên kể từ khi ra tù, Chí Phèo tỉnh táo và có cảm giác “miệng đắng, buồn mơ hồ”. Lần đầu tiên Chí Phèo nghe thấy những âm thanh quen thuộc của cuộc sống hàng ngày xung quanh mình: “tiếng chim hót ngoài kia vui quá”, “tiếng ông lái đò gõ mái chèo đuổi cá”, lời đối thoại của người dân địa phương. Những âm thanh ấy gợi cho ông nhớ lại ước mơ giản dị ngày xưa “có một gia đình nhỏ, chồng cày, vợ dệt”. Dù quá khứ nghèo khó nhưng với Chí giờ đã là điều xa vời. Thực tế hiện tại của ông là “già rồi vẫn một mình”. Nó khiến ông buồn và lo lắng cho tương lai: cái đói, cái lạnh, bệnh tật và sự cô đơn sẽ hành hạ ông lúc tuổi già. Và anh sợ nhất là ở một mình. Một người chỉ biết sống bằng trộm cắp và đe dọa, một người đã làm đổ máu và nước mắt của biết bao người lương thiện, nhưng giờ đây cũng biết sợ hãi, mà sợ nhất là sự cô đơn. Hình như, bản chất con người anh đang lờ mờ thức tỉnh.

Và khi Chí đang nhìn về tương lai đen tối với tâm trạng cô đơn, sợ hãi thì may sao Thị Nở đã đến nếu không Chí đã khóc. Thị Nở bước vào với bát cháo hành là hình ảnh đẹp nhất, một chi tiết nghệ thuật mang nhiều vẻ đẹp. Chí Phèo ngỡ ngàng, rồi ngỡ ngàng, mắt Chí ươn ướt. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên Chí được một người phụ nữ cho đồ ăn, bởi trước đây, anh đã phải “dọa, cướp” người khác để lấy. Bát cháo hành ấy tượng trưng cho tình yêu mộc mạc của Thị Nở dành cho Chí, đánh thức trọn vẹn trong Chí lương tâm, lương tri của một con người. Bát cháo hành chan chứa tình người, một tình cảm rất thật, hồn nhiên, không vụ lợi. Đơn giản vì Thị thấy Chí vất vả không có ai chăm sóc, vì Thị đang nghỉ ốm chỉ ăn cháo hành. Và rất hồn nhiên, Thị nấu cháo hành mang đến.

Bát cháo hành ấy chính là liều thuốc giải độc cho cuộc đời Chí. Không chỉ giải tỏa cơn cảm lạnh thông thường, bát cháo hành chính là thứ tình người duy nhất đã đánh thức lương tâm đang ngủ yên trong lốt “con quỷ Chí Phèo”. Từ chỗ ăn năn, hối hận, Chí bỗng thấy thèm lương thiện, thèm được trở về kiếp trước. Bát cháo hành mang đến niềm hy vọng hòa giải: Thị Nở làm hòa được với mình thì mọi người cũng làm hòa được với mình. Khát vọng lương thiện mãnh liệt đã khiến Chí đặt trọn niềm hi vọng vào Thị Nở – về chiếc cầu nối đưa hắn trở về với cuộc sống lương thiện. Bát cháo hành đã hoàn thành tiếng gọi người, thắp lên viên than hồng vùi trong đống tro tàn âm ỉ, nó đưa Chí qua một cuộc lột xác để trở về với lương thiện.

Lúc này Chí Phèo hoàn toàn tỉnh ngộ, hắn từ “con quỷ” trở lại thành người: “Trời ơi! Nó thèm lương thiện, nó muốn làm hòa với mọi người”. Nhưng làm người, ai không mưu cầu hạnh phúc? Anh nịnh Thị Nở như đứa trẻ dỗ mẹ. Anh khao khát một mái ấm gia đình, anh rất muốn xây dựng gia đình với Thị Nở: “Giá như thế này mãi nhỉ?”. Chí Phèo và Thị Nở, hai mảnh đời bất hạnh gặp nhau và yêu nhau. Họ mở đường cho sự giải thoát của nhau, họ “vui lòng” và “mắc nợ” nhau. Họ sống với nhau như vợ chồng. Nhưng chỉ có năm ngày. Năm ngày đó có lẽ là năm ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời Chí. Sau năm ngày ấy, Thị Nở mới nhớ ra mình còn một người cô trên đời.

Tàn nhẫn thay! Chí đã thức tỉnh lương tri, trở lại làm người và khao khát cuộc sống lương thiện, nhưng điều đó không ai biết. Cô Thị Nở còn không biết. Khi nghe cháu gái nhắc đến Chí Phèo, bà liền trêu rằng nếu ai không lấy lại được thì bà sẽ lấy Chí Phèo, một gã “không cha không cha, suốt ngày chỉ biết rạch mặt ăn vạ”. Thị Nở giận lắm. Bao nhiêu tức giận Thị trút hết lên Chí, từ chối cái níu kéo của Chí rồi bỏ đi. Lời nói và hành động của Thị Nở như một cái tát thẳng vào mặt Chí Phèo, khiến hắn nhận ra bi kịch của đời hắn, hắn không còn cơ hội làm người, thiên hạ nhìn hắn như một con “quỷ”, hắn mãi mãi là Chí Phèo, gieo rắc bất hạnh lên bao đời người làng Vũ Đại. Với tư cách là một người gần gũi với anh, anh cũng hoàn toàn từ chối anh, tuyệt vọng, anh uống rượu, nhưng càng uống, anh càng tỉnh táo và đôi khi cảm thấy “hơi như cháo hành”, và lương tâm thức tỉnh của anh không cho phép anh làm vậy. Anh đã cố say để sống lại kiếp trước, nhưng “chút cháo hành”, hay tiếng gọi của thế gian, của lẽ thường cứ ám ảnh anh. Mọi người đều sợ anh ta. Câu hỏi “Ai cho tôi lương thiện?” vang vọng trong tích tắc, phản ánh bước đường cuối cùng của cuộc đời người nông dân tha hóa. Sự bế tắc và bi kịch tột cùng ấy đã đưa hắn đến nhà Bá Kiến, để rồi cuối cùng, đưa hắn đến cái chết đau đớn.

Xem thêm  Playboy là gì? 1 chàng trai được gán mác Playboy thể ... - Tắc Kè Xinh

Truyện ngắn kết thúc bằng hình ảnh Thị Nở vội vàng nhìn xuống bụng mình và hình ảnh cái lò gạch cũ hiện lên trong tâm trí. Hình ảnh này tạo cho tác phẩm một kết cấu tròn trịa, cái kết tương ứng cũng nói lên cái vòng luẩn quẩn đen tối của người nông dân nghèo. Hiện thực xã hội đã được phơi bày đầy đủ trong tác phẩm.

Qua diễn biến tâm lí Chí Phèo sau khi gặp Thị Nở, ta thấy khả năng xây dựng tâm lí nhân vật tài ba của Nam Cao. Nhà văn thể hiện lòng nhân hậu và niềm tin vào lòng nhân hậu của con người trước thực tế đầy biến động.

Qua Chí Phèo, Nam Cao đã đóng góp cho nền văn học hiện thực phê phán nói riêng và nền văn học Việt Nam nói chung một tiếng nói nhân đạo, một nhân vật tiêu biểu cho tầng lớp nông dân nghèo trước Cách mạng, những tên côn đồ đồi bại nhưng luôn dám đấu tranh chống lại sự bất công. Những nỗ lực không ngừng và tài năng của Nam Cao đã được ghi nhận một cách xứng đáng: “Trong văn hóa Việt Nam, dưới ngòi bút của Nam Cao, chúng ta bắt đầu thấy đời thực, người thật trong truyện ngắn” (Nguyên Hồng).

3. Bài phân tích diễn biến tâm trạng Chí Phèo sau khi gặp Thị Nở đạt điểm cao nhất:

Nam Cao là nhà văn hiện thực phê phán xuất sắc và là nhà nhân đạo lớn của văn học Việt Nam giai đoạn 1930 – 1945. Các tác phẩm của ông chủ yếu ở hai lĩnh vực: viết về người trí thức nghèo và những người nông dân nghèo. Trong lĩnh vực viết về nông dân, Chí Phèo là một kiệt tác. Ở tác phẩm này, nhà văn đã xây dựng thành công hình tượng nhân vật Chí Phèo, đặc biệt ông đã khắc họa rõ nét diễn biến tâm trạng của nhân vật sau khi gặp thị Nở. Đây là một thành tựu đáng ghi nhận của tác giả trong truyện ngắn này.

Truyện ngắn “Chí Phèo” ra đời trước Cách mạng tháng Tám. Truyện lúc đầu có tên là “Lò gạch cũ”, khi in thành sách lần đầu, nhà xuất bản tự ý đổi thành “Đôi lứa xứng đôi”, sau này khi in lại thành tập “Ruộng cày” (1946). Văn bản đổi lại thành “Chí Phèo”.

Truyện kể về nhân vật Chí Phèo. Khi còn nhỏ, Chí bị cả cha lẫn mẹ bỏ rơi và sống một cuộc đời cô độc, bất hạnh. Lớn lên đi làm thuê cho nhà Bá Kiến, bị Bá Kiến căm ghét, bắt vào tù. Ra tù, Chí thay đổi cả về nhân cách lẫn tính cách. Hắn trở thành tay sai của Bá Kiến, con quỷ dữ của làng Vũ Đại. Rồi anh gặp Thị Nở, một cô gái xấu “xuất quỷ nhập thần”. Bát cháo hành với sự yêu thương chăm sóc của Thị đã đánh thức phần người mà bấy lâu nay chôn sâu trong tâm hồn Chí. Chí Phèo khao khát được trở lại làm người lương thiện, mong Thị Nở mở đường cho mình. Nhưng cô Thị ngăn cấm. Chí nhận ra một bi kịch đau đớn: bị cự tuyệt quyền làm người. Chí bèn cầm dao đến nhà Bá Kiến, kẻ đã gây ra thảm kịch cho mình, giết Bá Kiến rồi tự sát.

Trước cuộc gặp gỡ tình cờ với Thị Nở trong một đêm trăng ở vườn chuối bên sông, Chí Phèo chính là “con quỷ dữ” của làng Vũ Đại. Anh ta liên tục trong những cơn say bất tận và sống trong trạng thái vô thức. Sau cái đêm định mệnh ấy, cuộc đời Chí Phèo như bước sang một trang mới. Sáng sớm hôm sau, anh tỉnh dậy. Anh ta bắt đầu nhận thức thế giới xung quanh và có những cảm xúc của con người. Lần đầu tiên kể từ khi ra tù, Chí Phèo tỉnh táo và có cảm giác “miệng đắng, buồn mơ hồ”. Lần đầu tiên Chí Phèo được nghe những âm thanh quen thuộc của cuộc sống hàng ngày xung quanh mình: “tiếng chim hót ngoài kia vui quá”, “tiếng người lái đò khua mái chèo đuổi cá”, tiếng đối thoại của người dân địa phương. Những âm thanh ấy gợi cho ông nhớ về ước mơ giản dị ngày xưa “có một gia đình nhỏ, chồng cày, vợ dệt”. Dù ngày xưa nghèo khó, giờ Chí đã đi xa. Thực tế hiện tại của ông là “già rồi vẫn một mình”. Nó khiến ông buồn và lo lắng cho tương lai: cái đói, cái lạnh, bệnh tật và sự cô đơn sẽ hành hạ ông lúc tuổi già. Và anh sợ nhất là ở một mình. Một người chỉ sống bằng trộm cắp và đe dọa, một người đã làm đổ máu và nước mắt của bao người lương thiện, nhưng giờ cũng biết sợ hãi, nhưng sợ nhất là sự cô đơn. Hình như, bản chất con người anh đang lờ mờ thức tỉnh.

Đang miên man suy nghĩ thì Thị Nở đến, mang theo một nồi cháo hành nóng hổi. Lúc đầu, Chí Phèo “ngỡ ngàng”. Ngỡ ngàng thấy “đôi mắt hình như ươn ướt”. Con quỷ Chí Phèo biết khóc. Anh ấy rất xúc động vì đây là lần đầu tiên anh ấy được cho một thứ gì đó, trước đây, nếu anh ấy muốn thứ gì đó, anh ấy phải cướp và đe dọa. Anh nhìn bát cháo bốc khói mà thấy “chạnh lòng”, rồi nhìn Thị Nở đang cười toe toét mà thấy “có duyên”. Một cái gì đó đang trỗi dậy trong lòng Chí Phèo, phải chăng là tình yêu? Chỉ như vậy, người ta mới thấy một người phụ nữ “ghét quỷ ghét quỷ” trở nên “hấp dẫn” đến nhường nào! Sau đó, anh ấy cảm thấy “vừa vui vừa buồn” và “có gì đó giống như sự ăn năn hơn”. Chí rất vui vì vẫn còn có người quan tâm đến anh ấy. Chỉ buồn và ăn năn vì tội ác mình đã gây ra quá nhiều, con đường trở lại làm người bình thường của anh có lẽ sẽ còn nhiều chông gai. Đưa bát cháo hành lên miệng, Chí Phèo cảm thấy “ngon làm sao”, hớp một ngụm, Chí cảm thấy “cháo hành ngon quá”. Cháo hành vốn là thứ nhà quê, không phải là món ngon, lỡ do người “xấu” nấu thì ắt dở lắm; nhưng với Chí Phèo thì ngon. Bát cháo hành của Thị khiến Chí Phèo nhớ đến vợ Bá Kiến. Chí Phèo hiểu rằng “con quỷ cái” chỉ lợi dụng mình chứ không có tình yêu. Anh chưa bao giờ được yêu bởi một người phụ nữ. Vì vậy, bát cháo hành của Thị Nở đã khiến ông suy nghĩ rất nhiều. Ngồi ăn cháo hành cạnh Thị Nở, anh cảm thấy mình thật “trẻ con”, “tôi muốn cưng chiều cô ấy như mẹ tôi”. Ngòi bút Nam Cao sắc sảo, giàu cảm xúc khi miêu tả tinh tế diễn biến tâm trạng của Chí. Anh nhận ra thân phận con người không bao giờ chết trong hình hài con quỷ Chí Phèo. Con người ấy hoàn toàn trở lại với Chí khiến anh “thèm lương thiện” và muốn “làm hòa” với mọi người. Anh hy vọng Thị Nở sẽ mở đường cho anh. Anh tràn đầy hy vọng “họ sẽ lại chấp nhận anh vào xã hội bằng phẳng, thân thiện của những người lương thiện”. Hy vọng được làm người lương thiện khiến Chí Phèo cảm thấy “hết sức sung sướng”. Chí thấy nàng và Thị Nở xứng đôi vừa lứa nên quyết định lấy nàng làm vợ. Năm ngày tiếp theo là năm ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời Chí Phèo. Anh và Thị Nở sống với nhau như vợ chồng. Anh ấy đã ngừng uống rượu, nhưng cố gắng uống càng ít càng tốt để giữ tỉnh táo. Bây giờ anh “say” Thị Nở rồi, không say nữa. Bây giờ, anh ấy là một con người, không phải là một “con quỷ”.

Xem thêm  Sinh năm 1983 mệnh gì? Tuổi Quý Hợi hợp tuổi nào, màu gì?

Tuy nhiên, năm ngày đó thật ngắn ngủi. Đến ngày thứ sáu, Thị Nở nhớ ra hôm ấy có một người cô đi làm ăn xa mới về. Thị đành dứt tình chạy về nhà hỏi cho ra nhẽ. Thị trở về nhà Chí Phèo đầy tức tối sau trận mắng mỏ của bà cô. Thị đến và “đặt vào mặt Chí tất cả những lời nói của dì”. Nghe những lời ấy, Chí Phèo “suy nghĩ một chút rồi giả vờ hiểu ra”. Đầu óc tê cóng của anh phải suy nghĩ một hồi mới “hiểu” được lời Thị Nở. Anh hiểu sâu sắc những lời đó. Anh hiểu rằng không ai coi anh là con người nữa. Người cuối cùng anh hy vọng nhất đã từ chối anh. Anh hiểu rằng mọi người sẽ không chấp nhận anh trở lại như một người lương thiện. Đó là bi kịch đau đớn của đời anh: bị cự tuyệt quyền làm người. Nhận ra bi kịch đau lòng ấy, Chí Phèo lại uống rượu. Nhưng bây giờ, càng uống, anh càng “tỉnh” và “buồn”. Bạn thấy một số cháo hành ở đây và ở đó. Anh “khóc ra mặt”. Đáng thương thay, anh ta được sinh ra là một con người và bây giờ anh ta muốn trở thành một con người nhưng không thể. Anh cứ uống, uống cho đến khi say khướt. Sau đó anh ta bỏ đi với một con dao trong thắt lưng. Trong cơn say, tâm trí anh vẫn không quên được bi kịch đau thương của đời mình, lại càng không thể quên được người đã đẩy anh vào bi kịch ấy. Không ai khác chính là Bá Kiến. Thế nên hắn không đến nhà “thằng chó đẻ” như dự định ban đầu mà đi thẳng đến nhà ông già. Ở đó, anh cao giọng đòi lương thiện: “Tôi muốn làm người lương thiện” nhưng đồng thời cũng hiểu rằng “tôi không thể làm người lương thiện được nữa”. Những lời cuối cùng của Chí nghe thật xót xa, anh ta chỉ còn một con đường nữa, con đường nhẹ nhàng và thanh thản, đó là đi với bản chất con người của anh ta. Nhưng trước khi ra đi, anh phải trả thù, phải giết kẻ đã khiến anh không còn là con người. Hắn hành động dứt khoát: giết Bá Kiến rồi tự sát. Chí Phèo tự tử vì dù có tiếp tục sống cũng không còn được làm người lương thiện. Cái chết tức tưởi, đau đớn của Chí Phèo vừa là tiếng nói tố cáo tội ác của giai cấp thống trị phong kiến, vừa là lời khẳng định niềm tin của người nông dân nghèo vào bản chất lương thiện không bao giờ đánh mất.

Tóm lại, truyện ngắn Chí Phèo khắc họa sinh động diễn biến tâm trạng của Chí Phèo sau khi gặp Thị Nở. Qua đó, nhà văn bày tỏ tình yêu thương, sự cảm thông sâu sắc đối với số phận bất hạnh của người nông dân trong xã hội cũ, đồng thời khẳng định và tin tưởng vào bản chất tốt và trung thực. Đó cũng chính là tư tưởng nhân đạo sâu sắc, mới mẻ của Nam Cao trong dòng văn học hiện thực Việt Nam giai đoạn 1930 – 1945. Truyện ngắn này đã đưa tên tuổi Nam Cao vào hàng ngũ những nhà văn hiện thực xuất sắc của nền văn nghệ Việt Nam. nghệ thuật Việt Nam.

Bản quyền nội dung thuộc wonderkidsmontessori.edu.vn

Bài viết liên quan

Tri Thức Cộng Đồng chuyên viết luận văn thạc sĩ tiếng Anh
Học Viện PMS – Đơn vị đào tạo 5S-Kaizen mang tính thực tiễn cao
Cách chỉnh độ rộng của dòng và cột trong word
Cách chỉnh độ rộng của dòng và cột trong word
Từ điển Thành ngữ Tiếng Việt – em ngã, chị nâng là gì?
Từ điển Thành ngữ Tiếng Việt – em ngã, chị nâng là gì?
Vật Lí 8 Bài 20: Nguyên tử, phân tử chuyển động hay đứng yên?
Vật Lí 8 Bài 20: Nguyên tử, phân tử chuyển động hay đứng yên?
Bảng chữ cái Tiếng Thái – Gia sư Tâm Tài Đức
Bảng chữ cái Tiếng Thái – Gia sư Tâm Tài Đức
Bộc trực là gì? 6 biểu hiện của người có tính bộc trực – CareerLink
Bộc trực là gì? 6 biểu hiện của người có tính bộc trực – CareerLink
Danh sách các trường THCS ở Hà Nội nên cho con học
Danh sách các trường THCS ở Hà Nội nên cho con học