Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 ❤ 15 Bài Văn Ngắn Hay

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 ❤ 15 Bài Văn Ngắn Hay

Trong bài viết này chúng tôi sẽ giúp các bạn tìm hiểu thông tin và kiến thức về Kể về 1 lần em mắc lỗi hot nhất được tổng hợp bởi Wonderkids

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 ❤ ️ ️ 15 Bài Văn Ngắn Hay ✅ Chọn Lọc Văn Mẫu Đặc Sắc Nhất Về Cách Viết Và Truyền Tải Nhiều Thông Điệp Ý Nghĩa .

Dàn Ý Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9

Với mẫu dàn ý kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 được biên soạn và san sẻ dưới đây, giúp những em học viên giải quyết và xử lý đề và nắm được bố cục tổng quan cơ bản và những nội dung chính cần có trong bài viết .

a. Mở bài: Dẫn dắt và giới thiệu kỉ niệm về một lần em mắc lỗi.

Gợi ý : Nhịp thời hạn trôi đi, mọi thứ dần trở thành những kỉ niệm, góp thêm phần tạo ra sự quá khứ của mỗi người, làm động lực thôi thúc cho hiện tại và tương lai. Những vấn đề qua đi, để lại trong ta nhiều ấn tượng khó phai, là những bài học kinh nghiệm quý giá trong hành trình dài sống. Trong đó, kỉ niệm về một lần mắc lỗi với mẹ – nói dối mẹ khiến em còn nhớ mãi .

b. Thân bài:

Hoàn cảnh

  • Kì nghỉ hè bắt đầu, em cũng các bạn cùng trang lứa được nghỉ ở nhà để thư giãn và chuẩn bị cho một năm học mới.
  • Nghe lời cô giáo, khi nghỉ ở nhà bên cạnh việc học thì em còn giúp bố mẹ làm công việc nhà đơn giản.

Diễn biến

  • Buổi sáng hôm ấy, trước khi đi làm mẹ dặn em dọn dẹp nhà cửa và em vui vẻ nhận lời.
  • Em chăm chỉ lau chùi thật sạch sẽ từng ngóc ngách, sắp xếp lại các đồ vật trong nhà cho ngăn nắp.
  • Bàn tay em bỗng dừng lại, ánh mắt sáng lên khi thấy một chiếc bình hoa rất đẹp. Chiếc bình không to lắm, trông có vẻ khá cũ nhưng được mẹ cất khá kĩ càng, chiếc bình sáng lên một màu lấp lánh với những hoa văn chạm trổ rất tinh tế. Em nghĩ đây là lọ hoa rất có ý nghĩa với mẹ, có lẽ mẹ coi đó như sự gắn bó của một kỉ niệm nào đó, lưu giữ lại trong tâm trí nên mẹ rất hiếm khi dùng đến lọ hoa này.
  • Em cầm lên ngắm nghía say sưa, mường tựa ra những kỉ niệm đã gắn bó với mẹ. Đó có thể là quà mà bà ngoại tặng mẹ chăng hay là chiếc bình hoa thời con gái mẹ thích. Đang miên man trong dòng suy tưởng thì bỗng nhiên một âm thanh lớn dội đến, em giật bắn mình và đánh rơi chiếc lọ hoa.
  • Trước mặt em bây giờ là một đống thủy tinh vỡ vụn, em rất hoảng sợ và không biết phải làm sao. Bàn tay run lẩy bẩy nhưng vẫn cố lấy lại bĩnh tĩnh, hót đống đổ nát. Xong việc, em nghĩ cách che giấu tội lỗi, em quyết định sẽ nói dối mẹ.
  • Khi mẹ đi làm về, em tươi cười chạy ra, hỏi han, lấy nước cho mẹ uống. Những hành động nhiệt tình hơn cả mọi ngày. Với khuôn mặt ngây thơ và vô tội, em nói với mẹ là con mèo chạy qua làm vỡ chiếc lọ hoa, như không có chuyện gì liên quan đến mình.
  • Khuôn mặt mẹ biến sắc, từ sự sửng sốt, bất ngờ rồi đến buồn rầu. Mẹ không nói câu gì, lặng lẽ đi vào trong phòng.
  • Em bỗng thấy ái ngại, băn khoăn, suy nghĩ và buồn về những hành động, những suy nghĩ đã làm mẹ phiền lòng.
  • Sau cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt, em quyết định sẽ đi xin lỗi mẹ.

Kết thúc

  • Buổi tối, em lấy hết can đảm xin lỗi mẹ.
  • Thì ra mẹ biết rằng em đã nói dối vì con mèo nhà mình mất đã được một tháng nay, chỉ là con vô tâm không biết.
  • Mẹ âu yếm ôm em vào lòng, kể về những câu chuyện ý nghĩa, đong đầy kỉ niệm cùng chiếc lọ hoa nhỏ kia.
  • Nhưng mẹ chấp nhận tha lỗi cho em, đó là một bài học quý giá về lòng trung thực và sự khoan dung, độ lượng với mỗi người.

c. Kết bài: Nêu suy nghĩ về kỉ niệm đó.

Ví dụ : Một hay nhiều lần mắc lỗi là điều không tránh khỏi trong đời sống mỗi người. Song điều quan trọng là ta hãy biết nhận lỗi và rút ra những bài học kinh nghiệm thâm thúy, để đời sống thêm ý nghĩa .

Chia sẻ cùng bạn 🌹 Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi 🌹 15 Bài Văn Ngắn Hay Điểm 10ke-ve-mot-lan-em-mac-loi-4862046

Bài Văn Mẫu Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 – Mẫu 1

Dưới đây là bài văn mẫu kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 sẽ giúp những em học viên có thêm những tài liệu hay để tìm hiểu thêm cách viết và thiết kế xây dựng diễn biến câu truyện . Tôi có cô bạn thân từ hồi tiểu học, chúng tôi chơi với nhau được 4 năm từ khi còn là học viên lớp 2. Giờ tôi đã lớn, có đôi lần nhìn vào mắt Hà tôi lại nhớ đến lỗi lầm của mình khi còn là còn là cậu bé ngốc nghếch, khù khờ . Hồi ấy tôi học lớp hai. Hầu hết những bạn trong lớp đã quen nhau từ hồi mới vào lớp một. Tôi vốn là cậu bé mưu trí, nhưng vô cùng hiếu động. Giữa năm học lớp hai, chúng tôi có thêm một thành viên mới là Hà. Cô bé nhỏ xíu, đáng yêu lắm. Cô xếp chỗ cho Hà ngồi cạnh tôi. Vì là học viên mới đến nên Hà chưa quen những bạn trong lớp, cậu ấy có vẻ như ngần ngại, có khi tôi hỏi chuyện Hà cũng im re, không vấn đáp tôi. Vì thế tôi không ưa cô bạn này, nên nhiều lần tôi tìm cách trêu trọc bạn ấy trên lớp . Tôi bỏ bút chì của Hà vào ngăn bàn, tôi giấu tẩy của bạn ấy vào trong hộp giẻ lau mặc cho Hà cứ loay hoay tìm mãi. Tôi rất khoái trá vì những trò mình bày ra. Rồi một lần, trong giờ ra chơi thấy Hà đang cầm trên tay cuốn truyện tranh, tôi chẳng ngần ngại chạy đến cướp luôn cuốn truyện của bạn. Lúc ấy tôi thấy Hà tức bực lắm, nhưng tôi thì mặc kệ có khi nào chăm sóc đến cảm hứng của bạn ấy đâu. Tôi cố ý cầm cuốn truyện đưa lên cao để Hà không lấy được, ấy vậy mà cô bạn của tôi nào có bỏ cuộc. Hà trèo lên ghế, cố với lấy cánh tay tôi để đòi lại truyện . Nhưng lúc ấy Hà không đứng vững cậu ấy trượt chân ngã nhào, đầu Hà đập xuống nền lớp học. Tôi chẳng biết lúc ấy, trong đầu mình nghĩ gì chỉ vội vứt quyển truyện xuống đất, sợ hãi tôi vừa lay Hà dậy : “ Mình xin lỗi, mình xin lỗi …. cậu có làm thế nào không ? ”. Cũng may cậu ấy không bị chảy máu, Hà mở mắt nhìn tôi nhưng chẳng nói gì . Lúc ấy cô giáo tôi đã đến, cô nhanh gọn đưa Hà lên phòng y tế. Tôi vừa chạy theo cô vùa khóc nức nở vì biết mình vừa làm một việc vô cùng ngu ngốc. Nhìn cô bạn, nằm im trên giường, tôi sợ hãi vô cùng. Tôi như thế, cô chủ nhiệm lớp tôi đến dỗ tôi nói là Hà không sao, lần sau không được nghịch ngợm như vậy nữa, bảo tôi về lớp đi cô đã gọi cha mẹ Hà đến đưa bạn ấy về . Sau buổi học hôm ấy, tôi về nhà trong trạng thái sợ hãi vì biết cô đã gọi điện về cho mẹ tôi. Vừa về đến nhà, mẹ tôi đã ngồi ở phòng khách chờ tôi. Tôi thấy ánh mắt mẹ tôi buồn lắm, mẹ chỉ hỏi tôi : “ Tại sao con lại trêu Hà ? ”. Tôi kể cho mẹ nghe ngọn nguồn câu truyện, và lý giải với mẹ rằng, con trêu bạn ấy chỉ vì muốn bạn ấy chuyện trò với con, bạn ấy ngồi cùng con nhưng chẳng khi nào nói với con câu nào . Lúc ấy, mẹ tôi không trách mách tôi mà ôn tồn nói : “ Hà mới chuyển đến lớp con, bạn ấy chưa quen thiên nhiên và môi trường mới chứ không phải là khó gần, mà con thì luôn tìm cách trêu trọc bạn ấy, thì bảo sao bạn ấy không muốn trò chuyện với con ”. Mẹ tôi nói với tôi, con vừa gây ra một lỗi lớn, đừng xin lỗi mẹ mà hãy tự tìm cách xử lý việc của con nhé, con hãy cho mẹ biết giờ đây con muốn làm gì. Tôi ngồi lặng im trên ghế sô pha sau một hồi tâm lý, tôi nói với mẹ : “ Mẹ dẫn con đến nhà bạn Hà nhé, để con xin lỗi cha mẹ bạn ấy, và mong Hà tha lỗi cho con . Từ giờ con sẽ không trêu bạn ấy nữa ”. Mẹ tôi đồng ý chấp thuận với quyết định hành động của tôi, mẹ đưa tôi đến nhà Hà để xin lỗi. Rất may là cú ngã ở lớp không gây ra chấn thương gì với Hà. Lời xin lỗi của tôi được đồng ý. Tôi trở lại nhà, mà trong lòng nhẹ nhõm. Nhưng cứ nhớ đến khuôn mặt của Hà khi ngã trong lớp tôi lại bị ám ảnh . Sau lần nghịch dại đó, tôi cảm thấy rất có lỗi với Hà. Tôi không khi nào dám trêu ghẹo bạn ấy nữa. Cảm giác có lỗi vẫn cứ giày vò tôi, tôi đã tìm mọi cách để chuộc lại lỗi lầm của mình. Tôi lấy nước giúp Hà, giặt giúp bạn ấy dẻ lau bảng, tôi thường mang kẹo đến lớp cho Hà. Cứ thế, tôi với Hà thân nhau khi nào không hay . Cô bạn tôi giờ đây, không còn ít nói như hồi đầu mà cởi mở nhiệt tình với tôi và toàn bộ mọi người. Tôi đã có tình bạn tuyệt vời, trong thực trạng vô cùng éo le. Bây giờ, nhiều lúc Hà vẫn trêu tôi vì cú ngã hồi lớp 2 ấy mà chúng tôi trở nên thân thương, thân mật nhau hơn . Đọc nhiều hơn với 🔥 Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 8 🔥 15 Bài Văn Ngắn Hayke-ve-mot-lan-em-mac-loi-lop-8-2788394

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Hay – Mẫu 2

Xem thêm: Cảm Nhận Về Hình Tượng Con Sông Đà ❤15 Bài Ngắn Hay

Bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 hay sẽ mang đến cho những em học viên những ý tưởng sáng tạo mê hoặc để vận dụng cho bài viết của mình . Trong cuộc sống mỗi người, ai chẳng có những phút giây lỗi lầm. Nhưng điều quan trọng là, sau mỗi lần mắc lỗi, tất cả chúng ta biết hối hận và sửa chữa thay thế sai lầm đáng tiếc ấy. Tôi cũng đã có một lần mắc lỗi với người bạn thân của mình, vì lỗi lầm đó, suýt nữa chính tôi đã tự tay giết chết một tình bạn đẹp . Tôi và Hoa chơi với nhau từ nhỏ, nhà lại ở cạnh nhau nên chúng tôi lại càng thân hơn, đi đến đâu cũng dính lấy nhau như hai chị em vậy. Chơi thân là thế, nhưng mọi người thường bảo tôi với Hoa như hai thỏi nam châm từ trái dấu. Hoa hiền lành, ít nói, trầm tính và chắc như đinh, còn tôi thì lại khá tinh nghịch, trong người khi nào cũng có dư thừa nguồn năng lượng, gặp ai đều hoàn toàn có thể trò chuyện tự do. Những lúc như vậy, tôi lại cười, coi như bù trừ cho nhau vậy . Hàng ngày, ngoài việc đi học cùng nhau, Hoa còn giúp tôi rất nhiều trong học tập, nhờ có Hoa mà tôi đã tân tiến lên rất nhiều. Hôm đó, cô giáo vào lớp và gọi 1 số ít bạn lên kiểm tra bài cũ, trong đó có tôi. Vì đã học bài ở nhà nên tôi vấn đáp rất dõng dạc, tự tin, cô cho tôi một điểm 10 đỏ chói vào trong sổ. Bạn bè trong lớp nhìn tôi đầy ngưỡng mộ khi hoàn toàn có thể nhớ chi tiết cụ thể từng ngày tháng, địa điểm trong bài lịch sử dân tộc dài dằng dặc . Tối hôm đó, vì tivi có chương trình rất hay mà tôi thương mến, cũng vì chủ quan rằng mình đã có điểm nên tôi không học lại bài. Ai ngờ hôm sau, cô giật mình cho kiểm tra 15 phút, tôi ngồi vò đầu bứt tai, cắn bút mãi mà cũng không hề nhớ nổi một chữ. Trong khi đó, ở bên cạnh tôi, Hoa đã làm xong từ khi nào. Chỉ còn có 5 phút, tôi cuống quá liền giật lấy bài của Hoa và hấp tấp vội vàng chép. Tiết học sau, cô trả bài kiểm tra hôm ấy và nói rằng : – Cô rất buồn rằng trong lớp ta có hiện tượng kỳ lạ chép bài của nhau, đó là của Lan và Hoa, cô cho cả hai bạn 3 điểm, nếu những em có gì vướng mắc thì sau giờ học lên gặp cô . Tôi sững sờ, còn Hoa mắt nhòe đi khi nhận bài kiểm tra của mình. Tôi vô tâm nghĩ rằng chỉ là một bài kiểm thôi mà, sau giờ học mình sẽ xin lỗi nó sau. Lúc tan học, Hoa chẳng đợi tôi về cùng mà đi trước. Mấy đứa bạn cùng lớp rỉ tai rằng : – Sao ngày hôm nay Hoa lại không học bài nhỉ, mọi khi cậu ấy chăm lắm mà . Bây giờ, tôi mới ân hận và hiểu ra lỗi lầm của mình. Vì vô tâm mà tôi đã làm tổn thương Hoa. Chẳng biết làm gì khác, tôi hấp tấp vội vàng chạy đuổi theo Hoa để xin lỗi. Bắt kịp Hoa, tôi nói bằng giọng hổn hển chẳng ra hơi : – Hoa ơi. Mình xin lỗi nhé. Tại mình mà cậu bị điểm kém . Hoa mỉm cười êm ả dịu dàng : – Thôi, không sao đâu, mình cũng không giận cậu nữa . Lúc ấy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu không sửa lỗi kịp thời, có lẽ rằng tôi đã đánh mất một người bạn tốt như Hoa . Mỗi lần nhớ lại kỉ niệm ấy, tôi thấy thẹn với lòng và tự dặn mình phải biết chú ý quan tâm tới cảm hứng của người khác hơn, nếu không, tôi sẽ đánh mất những người luôn yêu thương và trợ giúp tôi trong đời sống . Hướng Dẫn Cách Nhận 🌼 Thẻ Cào Miễn Phí 🌼 Nhận Thẻ Cào Free Mới Nhấtthe-cao-mien-phi-1526160

Văn 9 Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi – Mẫu 3

Ngữ văn 9 kể về một lần em mắc lỗi là một chủ đề hay và ý nghĩa giúp giáo dục những em học viên về nhận thức và tâm lý của bản thân . Sai lầm trong đời sống là thứ không ai tránh khỏi được, mắc phải nó là điều bình thuường quan trọng là người đó biết nhận ra nó và biến hóa mình. Lỗi lầm tôi mắc phải với mẹ năm lớp 5 là lần tôi khắc cốt nhớ mãi đến tận giờ đây, tôi luôn dằn vặt và tuyệt vọng về bản thân mình khi đã quá ích kỉ, bồng bột . Tôi còn nhớ năm tôi đang học lớp 5, vào buổi chiều chủ nhật câu truyện đã xảy ra, đó cũng là ngày sinh nhật người bạn trong nhóm của tôi. Theo như lịch thì chủ nhật là ngày tôi học tiếng anh, hôm đó là buổi học thầy đã bù cho tôi vì tuần trước đó nha tôi có việc nên không học được. Vì thầy đã xếp lịch không dám phiền thầy nên mẹ đã không cho tôi nghỉ học, tôi đã rất tức bực, nhăn nhó với mẹ . Thế rồi tôi đã luận bàn với đám bạn là sẽ đi học như lịch của tôi, nhưng đến khi được mẹ đèo đến nhà thầy tôi canh lúc mẹ về thì cùng lúc đó tôi nhắn đứa bạn đến chở tôi qua chỗ hẹn tổ chức triển khai sinh nhật. Cứ thế, tôi đã lén bỏ vào cặp chiếc váy trắng cùng đôi giày và vẫn mặc đồ thông thường đi học. Mẹ đã đưa tôi đến lớp học rồi quay về thì tôi lập tức cùng đứa bạn đã đợi sẵn ở phía xa đến khu vực hẹn . Buổi tiệc với đông đủ mọi người, chúng tôi siêu thị nhà hàng tại quán nướng BBQ rồi sau đó cùng đi hát Karaoke. Tôi mãi mê hòa mình vào game show mà không chú ý đến cuộc gọi của mẹ, quên rằng phải trở lại trước khi giờ học kết thúc đợi mẹ đón ở nhà thầy. Thế mà tôi mãi đắm chìm cùng cuộc vui, hết mình cùng đám bạn reo hò, nhảy múa tưng bừng, đến khi nhìn lại thì đã 9 giờ 30 phút. Lúc đó điện thoải tôi có tới tận 10 cuộc gọi nhỡ từ mẹ, 7 cuộc gọi của ba, giờ đây nỗi thấp thỏm trong tôi trỗi dậy xen kẽ sự không an tâm nên tôi đã nhanh gọn nhờ bạn chở về nhà . Nhà tôi lúc ấy cửa mở toang, mũ bảo hiểm của mẹ nằm lăn lóc giữa sân, tôi giật mình, đờ đẫng một hồi liền vội chạy vào nhà thì thấy ba ngồi cạnh bóp tay, bóp chân cho mẹ, còn mẹ thì nằm nghỉ trên giường. Tôi còn nhớ khoảng thời gian ngắn đó người tôi run lẩy bẩy, không hề thốt ra lời nào, khi đó tôi thấy mình đầy tôi lỗi, chỉ biết ngồi dưới chân mẹ khóc rất nhiều và không ngừng xin lỗi ba mẹ. Vì không thấy tôi đến học nên thầy đã gọi điện cho mẹ nên đã vội vã đi tìm tôi ở mọi nơi mẹ biết mà không thấy, gọi điện thì tôi không nghe, mẹ tôi thì bị bệnh tim nên đã ngất xỉu trước cửa nhà . Ngày đó tôi không khi nào quên được, nhìn hình ảnh mẹ ngất nằm trên giường tôi cảm thấy hổ thẹn, trách bản thân mình rất nhiều, tôi đã quá ích kỉ vì những cuộc vui riêng của mình mà quên mất đi những cảm nhận của người xung quanh. Nhưng mẹ không hề giận mà lý giải cho tôi hiểu, nghiên cứu và phân tích đúng sai khiến tôi càng giận bản thân hơn . Qua lần đó tôi càng cảm nhận thâm thúy tình yêu thương vô bờ bến của ba mẹ, càng thấy mình có lỗi tôi lại thầm nhắc mình phải luôn trân quý những gì mình có, không khi nào làm ba mẹ buồn lòng nữa. Lần phạm lỗi đó sẽ mãi là một bài học kinh nghiệm đắt giá cho tôi, với tôi lần đó sẽ là lần cuối tôi làm ba mẹ lo ngại, buồn, tôi sẽ răn bản thân sẽ sống thật tốt, thật ngoan xứng danh với những gì ba mẹ dành cho mình . Có thể bạn sẽ thích 🌼 Kể Chuyện 10 Năm Sau Em Về Thăm Mái Trường Mà Em Đang Học 🌼 15 Bài Hay Nhấtke-chuyen-10-nam-sau-em-ve-tham-mai-truong-3195769

Kể Lại 1 Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 – Mẫu 4

Tham khảo bài văn kể lại 1 lần em mắc lỗi lớp 9 với những diễn biến tự sự hay phối hợp với những yếu tố miêu tả và biểu cảm . Mỗi con người là một tổng hòa của tốt xấu, đúng sai, không có ai là thuần nhất. Những con người xuất sắc ưu tú nhất cũng từng mắc sai lầm đáng tiếc trong cuộc sống, và tôi cũng vậy, trong cuộc sống học viên tôi đã nhiều lần mắc lỗi với thầy cô giáo. Nhưng lần mắc lỗi với cô Thu khiến tôi không khi nào quên . Chuyện xảy ra cách đây không lâu, khi ấy tôi học lớp 7. Không phải tự tôn vinh, nhưng tôi là một cô gái khá xinh xắn, học tập rất tốt, đứng đầu khối 7, lại hay tham gia những hoạt động giải trí của trường nên được thầy cô và bè bạn rất quý mến. Tôi không chỉ là niềm tự hào của mái ấm gia đình mà còn là niềm tự hào của cô giáo chủ nhiệm. Cô yêu quý tôi lắm và giao cho tôi trách nhiệm lớp trưởng để sát sao việc học tập của những bạn trong lớp . Nửa kì học tiên phong diễn ra rất là suốn sẻ, dưới sự quản lí của tôi những bạn đều văn minh lên trông thấy, nề nếp kỉ cương được giữ vững, luôn đứng đầu toàn trường. Bởi vậy những bạn trong lớp rất yêu quý, kính nể tôi. Điều ấy làm tôi vô cùng hãnh diện, tự hào. Giá kể mọi chuyện cứ bình lặng như vậy, thì tôi đã trở thành một con người toàn bích, không một lỗi sai trong cuộc sống. Ấy vậy, nhưng … Tôi vẫn còn nhớ hôm ấy cô chủ nhiệm đến lớp với khuôn mặt rất là stress. Có lẽ đi dưới trời nắng nên cô bị cảm. Cô giao cho tôi trách nhiệm đưa đề kiểm tra để cho những bạn làm bài, đây là việc tôi vẫn thường giúp cô. Cô giáo ngồi trên bục giảng, đọc đề để tôi chép đề lên bảng. Ngay từ lúc đọc đề body toàn thân tôi đã run bắn lên. Trời ơi, đúng vào phần mình đã chủ quan không học ngày ngày hôm qua, mà đó lại là câu nhiều điểm nhất. Lòng tôi thoáng buồn, rồi lấy lại bình tĩnh ngay, viết nốt phần trên bảng và khởi đầu về chỗ làm bài của mình . Hai bài đầu không hề gây khó dễ được tôi, nhưng sang đến bài thứ ba, dạng nâng cao hơn hẳn khi thì tôi choáng váng. Không cách nào nghĩ cho ra cách làm. Cô giáo tuy mệt, nhưng vẫn cẩn trọng, kĩ lưỡng quan sát chúng tôi, để tránh thực trạng gian lận. Tôi càng suốt ruột nóng lòng hơn nữa, tôi quay ngược quay xuôi, để tìm phao cứu sinh. Nhưng tôi không nhận được sự giúp sức của ai. Mười lăm phút cuối giờ tôi hoảng thật sự … Thì đúng lúc ấy, cô giáo quá mệt đã gục mặt xuống bàn. Tôi nhanh gọn giở cuốn vở ghi chép công thức nâng cao đã được cô dạy từ bài trước, trong lúc đó tôi thoáng ngập ngừng … Nếu giở sách làm triển khai xong bài tốt, chẳng ai biết, mình vẫn là cô gái học giỏi tổng lực, vẫn là niềm tự tôn của mái ấm gia đình. Nếu không chót lọt sẽ bị bạn bà và cô giáo tẩy chay. Mọi điều phấn đấu bấy lâu nay sẽ tan thành mây khói. Không ngần ngừ lâu hơn, tranh thủ lúc mọi người đang không chú ý tôi liền mở vở. Chỉ nhìn loáng qua là tôi đã biết làm bài. Và khi tiếng trống vang lên cũng là lúc bài làm của tôi hoàn thành xong . Ngày nhận hiệu quả, điểm 10 tròn trĩnh, đỏ chói lên trang giấy làm tôi không khỏi niềm hạnh phúc. Cô giáo nở nụ cười tươi, tin yêu. Chính ánh mắt đó làm tôi hối hận. Cô tin yêu tôi đến như vậy mà sao tôi nỡ đánh lừa cô, đánh lừa những bạn. Nhưng tôi lại không đủ dũng khí để nhận lỗi. Sau khi bài kiểm tra được trả, lòng tôi như lửa đốt, chỉ cần có người nhắc đến tên tôi là tôi lại nghĩ họ đang nói mình gian lận, chỉ cần họ nhìn tôi là tôi sợ hãi …. Thực sự tôi không hề chịu đựng được thêm nữa. Hết giờ học, tôi can đảm và mạnh mẽ đi lên thú tội với cô giáo . – Thưa cô, con xin nhận điểm 0, bài làm vừa qua con đã không trung thực Cô đặt tay lên vai và nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói : – Cô biết con không trung thực ngay từ khi làm bài kiểm tra. Nhưng cô không tố giác con vì muốn con tự mình nhận lỗi. Cô đã chờ con rất lâu, những tưởng cô đã tin lầm người. Nhưng không, con đã không làm cô tuyệt vọng. Trong đời sống này không tránh khỏi những lầm lỗi, nhưng đáng quý nhất là con đã biết và sửa sai … . Lời cô nói làm tôi không khỏi giật mình … Thì ra cô đã biết toàn bộ, nhưng chỉ chờ sự thành thực của tôi. Nếu hôm đó tôi vẫn điềm nhiên nhận điểm 10 đó, không biết mọi việc sau này sẽ ra sao … Đó là lần tiên phong cũng là lần ở đầu cuối tôi thiếu trung thực, làm cô giáo buồn. Sau lần ấy tôi tự hứa với bản thân phải cố gắng nỗ lực học tập siêng năng, rèn luyện đạo đức, để không chỉ là người có năng lực, tri thức mà còn là con người biết phải trái, đúng sai, sống trung thực, không giả dối . Gửi đến bạn 🍃 Tưởng Tượng Sau 20 Năm Nữa Em Về Thăm Quê 🍃 15 Bài Haytuong-tuong-sau-20-nam-nua-em-ve-tham-que-5916817

Xem thêm  Ăn mòn điện hóa là gì? - Điều kiện bản chất và cơ chế

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Khiến Mẹ Buồn Lớp 9 – Mẫu 5

Bài văn kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn lớp 9 với những diễn biến chân thực sẽ là một thông điệp ý nghĩa gửi đến bạn đọc . Tôi đã từng nghe rằng : “ Ai trong đời rồi cũng phải cảm ơn những khiếm khuyết của mình ”. Mỗi tất cả chúng ta ai cũng từng tối thiểu phạm sai lầm đáng tiếc một lần trong đời. Những sai lầm đáng tiếc ấy sẽ giúp bạn nhận ra hạn chế, khuyết điểm của bản thân, giúp ta có động lực tìm cách khắc phục, để chính mình ngày càng triển khai xong hơn. Tôi cũng vậy, tôi đã từng mắc rất nhiều lỗi lầm khác nhau, nhưng lần mắc lỗi với mẹ khiến tôi không thể nào quên . Tôi còn nhớ hôm đó là kỉ niệm 15 năm ngày cưới của cha mẹ, cả nhà đã rất vui mừng, hào hứng chuẩn bị sẵn sàng cho ngày đặc biệt quan trọng này. Bố đã mua một chiếc nhẫn thật đẹp để khuyến mãi ngay người vợ yêu quý của mình. Gia đình tôi đã có một bữa tối thật đầm ấm, niềm hạnh phúc. Nhận món quà từ tay bố và được bố cẩn trọng lồng chiếc nhẫn vào tay, mắt mẹ ánh lên niềm niềm hạnh phúc vô hạn . Tôi cũng cảm thấy vô cùng mãn nguyện khi được tận mắt chứng kiến điều đó. Chiếc nhẫn của mẹ được đính những viên đá quý lóng lánh, đẹp tươi, ngay từ tích tắc tiên phong nhìn thấy nó tôi đã đem lòng thú vị. Tôi hỏi xin mẹ đeo thử, sau một hồi năn nỉ sau cuối mẹ cũng nhượng bộ cho tôi đeo một chút ít. Đeo chiếc nhẫn trên tay, tôi chẳng muốn rời và cứ thế đeo nó cho đến sáng hôm sau, mẹ không chú ý nên tôi bèn lẻn mang chiếc nhẫn quý giá ấy đến trường . Tôi hãnh diện khoe khoang với bè bạn, ai nhìn thấy chiếc nhẫn cũng trầm trồ ghen tị, còn tôi thì sung sướng tự hào. Cả ngày hôm đó cứ thế trôi qua cho đến tối quay trở lại nhà, mẹ kêu tôi đưa lại nhẫn cho mẹ. Tôi hụt hẫng sờ lên tay để lấy nhẫn trả mẹ. Thì, trời ơi, trên tay tôi không có gì cả, chiếc nhẫn đã biến mất đi khi nào không hay . Tôi tái mét mặt, tay run lên bần bật, dưới nhà mẹ lại thúc giục tôi mang xuống. Tôi hoảng sợ thực sự, ngồi thụp xuống dưới đất, chân tôi mềm đi không còn đứng vững nữa. Tôi biết phải làm thế nào ? Nói với mẹ thế nào đây ? Trời ơi, sao tôi lại hậu đậu đến thế, món quà vô giá vừa được bố trao cho mẹ ngày trong ngày hôm qua mà tôi lại đánh mất ? … . Tôi nỗ lực trấn tĩnh, lục lọi trong mớ tâm lý hỗn độn, hoảng sợ của mình xem nó hoàn toàn có thể rơi ở đâu. Nhưng đầu óc tôi trọn vẹn trống rỗng. Mẹ vì thấy quá lâu nên đã chạy lên phòng, thấy tôi ngồi dưới bệt dưới nền nhà thì mẹ hấp tấp vội vàng chạy đến hỏi. Tôi khóc nấc, nói không nên lời : – Mẹ ơi, con đã làm mất chiếc nhẫn bố khuyến mãi mẹ rồi ? Mẹ ơi, phải làm thế nào giờ đây hả mẹ ? Con xin lỗi mẹ . Trong dòng nước mắt nhòe trên mắt tôi vẫn đủ để thấy khuôn mặt mẹ tái đi, đôi mắt trĩu buồn và những giọt nước mắt to tướng đọng lại nơi khóe mắt chỉ chực chảy xuống. Nhìn mẹ tôi lại càng ân hận, áy náy hơn. Chỉ tại tôi, tại tính cẩu thả, hay khoe khoang mà làm mất đi món quà mẹ vô cùng thương mến. Dù có bao nhiêu lời cầu xin tôi cũng không hề xóa hết lỗi lầm tôi đã mắc với mẹ. Mẹ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng và động viên tôi rằng không sao đâu, rằng bố sẽ mua cho mẹ chiếc nhẫn khác. Dù nói những lời đấy nhưng tôi hiểu mẹ đã buồn biết nhường nào . Bố biết chuyện lòng vô cùng buồn bã, bữa cơm của mái ấm gia đình tôi trở nên ảm đạm hơn khi nào hết. Nhìn cha mẹ như vậy trong lòng tôi ăn năn hơn. Tôi quyết định hành động sau khi ăn cơm xong sẽ đi tìm chiếc nhẫn ấy về. Tôi hấp tấp vội vàng leo lên tầng, tìm trong cặp, trong hộp bút, trong từng quyển vở, … càng tìm tôi càng vô vọng, không thấy chiếc nhẫn đâu cả . Đến lúc tôi gần như buông xuôi thì bỗng tôi thấy một ánh sáng lóe lên phía cửa Tolet, tôi chạy hấp tấp vội vàng vào Tolet thì thấy chiếc nhẫn đang nằm lăn lóc ở đó. Tôi vui sướng nhảy cẫng lên và cầm chặt chiếc nhẫn trong tay. Có lẽ trong lúc tắm, tay tôi bé hơn chiếc nhẫn nên nó đã bị rơi ra từ khi nào mà tôi không hay biết. Tôi cầm nhẫn chạy hấp tấp vội vàng xuống trả lại mẹ. Nhìn thấy nó, cả mẹ và bố đều sung sướng vô cùng . Tìm lại được chiếc nhẫn lại cho mẹ, tôi cảm thấy vô cùng niềm hạnh phúc, sung sướng. Đồng thời, qua lần ấy, tôi đã rút ra bài học kinh nghiệm cho bản thân. Khi mượn đồ của bất kể ai cũng cần giữ gìn cẩn trọng, trân trọng và gìn giữ nó như của chính mình . Chia sẻ thời cơ 🌟 Nạp Thẻ Ngay Miễn Phí 🌟 Tặng Card Nạp Tiền Ngay Free Mớinap-the-ngay-6610607

Kể Về Một Lỗi Lầm Khiến Em Ân Hận Mãi – Mẫu 6

Với những lỗi lầm đã qua sẽ để lại nhiều nỗi ân hận, điều quan trọng hơn cả là bài học kinh nghiệm còn lại. Tham khảo bài văn mẫu kể về một lỗi lầm khiến em ân hận mãi sau đây : Trong đời sống, mỗi tất cả chúng ta không ít lần mắc lỗi nhưng có những lỗi lầm đã gây ra không khi nào tất cả chúng ta quên được. Bây giờ, cứ mỗi lần nhớ đến cô giáo dạy văn năm lớp bảy, tôi lại thấy trong lòng mình ray rứt vì đã vô lễ với cô . Tôi vốn là một đứa trẻ xấu số nhất trên đời – tôi luôn nghĩ về bản thân mình như vậy. Mẹ tôi sinh ra tôi nhưng tôi không có bố. Từ bé tôi đã luôn bị mọi người xung quanh khinh miệt, giễu cợt là “ đồ con hoang ”. Nhiều bà mẹ không cho con họ chơi với tôi. Tôi sống thui thủi như vậy với mẹ trong căn nhà nhỏ tồi tàn cuối xóm . Từ bé, tôi không thấy ai tốt bụng và thương tôi ngoài mẹ tôi. Hai mẹ con tôi sống trơ trọi không họ hàng trong sự khinh miệt của mọi người xung quanh. Trong mắt tôi, loài người thật xấu xa và gian ác – trừ người mẹ hiền lành mà tôi hết lòng yêu quý và kính trọng. Đến tuổi đi học, tôi không chơi với bạn nào trong lớp, luôn lãnh đạm, lãnh đạm với mọi người xung quanh . Năm ấy, tôi học lớp bảy. Trong giờ văn, thời điểm ngày hôm nay lớp học văn nghị luận chứng tỏ. Cô giáo giảng đề “ Lá lành đùm lá rách nát ”. Cô đã dùng nhiều lập luận và dẫn chứng thân thiện, đơn cử, thiết thực để cho chúng tôi thấy đấy là lòng nhân ái của người Nước Ta ta. Giảng xong, cô cho lớp viết bài, tiết sau cô sẽ sửa. Tiết học sau, cô gọi 1 số ít bạn nộp bài cho cô sửa – trong đó có tôi. Cô gọi tôi lên và hỏi : “ Toàn, tại sao em lại không làm bài mà để giấy trắng ? Em không hiểu bài à ? Không hiểu chỗ nào cô sẽ giảng lại cho ? ” Phản ứng của tôi giật mình đến mức làm cả lớp sững sờ nhìn tôi. Tôi gân cổ lên vấn đáp cô : “ Em không làm vì em không thèm làm chứ không phải không hiểu. Toàn là nói dối, bịa đặt, trên đời này làm gì có lòng nhân ái, người yêu thương người. Tại sao em lại chứng minh điều gian dối như thế là đúng cơ chứ ? ” Tôi nói mà không biết mình đang nói gì. Có lẽ đó là những điều uất ức dồn nén từ lâu thời điểm ngày hôm nay bộc phát . Cả lớp đổ dồn những cặp mắt ngỡ ngàng về phía tôi. Còn cô giáo thì mặt tái xanh, tôi thấy cô giận đến run người. Cô không nói lời nào mà bước nhanh ra khỏi lớp. Tôi biết cô rất giận. Cô sợ không kìm chế được xúc cảm nên bước ra ngoài chăng ? Tôi thoáng ân hận vì quá lời với cô nhưng tôi không thấy mình sai. Lớp trưởng đến bên tôi nhẹ nhàng : “ Tại sao cậu vô lễ như thế ? Đi theo xin lỗi cô đi ! ” Tôi tức giận : “ Tớ không nói sai. Tớ không có lỗi ! ” Sau vấn đề trên, tôi đinh ninh mình sẽ bị đuổi học hoặc chí ít là mời cha mẹ. Tôi chỉ lo mẹ sẽ buồn. Cuối giờ, cô gọi tôi lên gặp riêng cô. Tôi biết mình sẽ bị khiển trách rất nặng. Tôi bước vào phòng giáo viên, cô ngồi đó vẻ mặt buồn rười rượi. Trên đôi mắt đen lay láy của cô còn ngân ngấn nước. Tôi đoán cô vừa khóc và thấy kinh ngạc . Tôi càng quá bất ngờ hơn khi cô không trách mắng tôi mà nhẹ nhàng nghiên cứu và phân tích cho tôi thấy rằng tôi nghĩ như thế là xô lệch. Các bạn đã luôn thân thiện và trợ giúp tôi, cô đã luôn chăm sóc và yêu thương tôi. Tôi vô cùng ân hận. Tôi lí nhí xin lỗi cô. Cô êm ả dịu dàng xoa vào đầu tôi và bảo : “ Em hiểu được như thế là tốt và đừng nên mất niềm tin vào tình người như thế ! Cô không giận em đâu ”. Dù cô nói vậy nhưng tôi vẫn thấy mình thật có lỗi khi vô lễ với cô . Tôi thật biết ơn cô vì đã dạy tôi bài học kinh nghiệm về tấm lòng độ lượng và giúp tôi lấy lại niềm tin về tình người . Chia sẻ thêm cùng bạn 🍀 Kể Một Việc Làm Tốt Góp Phần Xây Dựng Quê Hương Đất Nước 🍀 15 Bài Hay Nhấtke-mot-viec-lam-tot-gop-phan-xay-dung-que-huong-9595036

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Văn Mẫu Hay – Mẫu 7

Kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 văn mẫu hay sẽ là tài liệu tìm hiểu thêm thiết yếu giúp những em học viên rèn luyện kỹ năng và kiến thức viết và cách kiến thiết xây dựng diễn biến tự sự .

Công cha nghĩa mẹ chữ thầy, Học sao cho giỏi những ngày còn thơ.

Em đã tự nhủ lòng mình như vậy. Thế nhưng vì một phút nông nổi, em đã làm cô giáo dạy văn phải buồn, phải tuyệt vọng về em . Em nhớ rất rõ, hôm ấy là tiết học Ngữ văn, cô giáo cho làm văn viết tại lớp. Thú thật, hôm ấy em không sẵn sàng chuẩn bị bài. Vì chủ quan nên không đọc kỹ những tác phẩm đã học. Thế là em không làm được bài văn viết ở lớp. Nội dung tác phẩm không nắm được thì lấy đâu kỹ năng và kiến thức để làm bài. Em đành viết qua loa, sơ sài. Bài văn của em không đủ ý . Đến tiết trả bài, em Dự kiến mình sẽ bị điểm kém nên nên vội chạy lên bục giảng xin cô để được phát bài kiểm tra. Cô gật đầu, em cầm xấp bài đi nhanh xuống lớp để phát cho những bạn. Lòng em thấp thỏm lo âu. Rồi Dự kiến của em cũng trở thành thực sự. Em phát hiện bài làm của mình chỉ có điểm ba. Thế là em vội gấp bài làm lại rồi kẹp ngay vào vở của mình. Em chợt nảy ra một dự tính … Cô giáo nhu yếu chúng em đọc điểm để cô ghi vào sổ. Đến lúc gọi tên em, lời hô của em thật dõng dạc : – Dạ, tám điểm ạ ! Cô gọi tiếp bạn khác, em thở phào nhẹ nhõm. Ghi điểm xong, cô nhu yếu những học viên có điểm cao đọc bài trước lớp để những bạn tìm hiểu thêm. Cô gọi tên em đọc bài tiên phong. Thế là em như người mất hồn. Em đứng khựng như ai chôn chân xuống đất, miệng nói chẳng nên lời. Cô giáo bước xuống xem lại bài làm của em. Sắc mặt cô đã đổi khác sau khi hiểu rõ yếu tố “ Tại sao em không đọc bài ? ” Thế nhưng cô không nói gì thêm vào lúc ấy. Cả lớp buôn chuyện rối loạn, cô giáo nhu yếu lớp yên lặng và gọi tên bạn khác đọc bài. Nghe bạn đọc bài rành rọt, em thật thẹn thùng . Lúc ấy, em chỉ muốn khóc thật to cho vơi đi nổi buồn về sự dối điểm của mình. Em tự nghĩ : “ Sao mình nỡ lừa cô giáo đến thế ? ” Làm sao xoá đi lỗi lầm của mình ? Bao câu hỏi cứ vẫn vơ trong em. Hiểu được tâm trạng của em cô giáo đã cho em ngồi xuống. Cả lớp không ai biết em đã dối điểm. có lẽ rằng đây là khuyết điểm lớn nhất so với một học viên giỏi như em. Vì một tâm lý non dại, em đã làm cô giáo rất buồn. Em đã hụt hẫng nhưng cũng đã muộn màng . Cuối tiết học, em đã gặp cô giáo. Em xin cô giáo tha lỗi cho em. Cô ôn tồn bảo : “ Cô tuyệt vọng vì em là một học viên giỏi nhưng hiệu quả làm bài lại như thế ? Và cô còn tuyệt vọng hơn về việc em dối điểm. Cô mong em tỉnh ngộ và học tập tốt hơn. Bây giờ cô tha lỗi cho em, hãy yên tâm và cô gắng học tập hơn nữa ” . Lời nói của cô đã thấm sâu vào tâm hồn em. Lời khuyên nhẹ nhàng nhưng thâm thúy. Ánh mắt cô vẫn nhìn em bằng cái nhìn đôn hậu, hiền lành. Thế nhưng, em vẫn rút rè, lo lắng, cô giáo khẽ bảo : “ Ai cũng có lần phạm lỗi lầm, nhưng biết lỗi và sửa lỗi là tốt. Cô kỳ vọng em mãi là học viên ngoan. Hãy cố gắng nỗ lực lên, cô sẽ giúp sức cho em hành trang kiến thức và kỹ năng của môn Ngữ văn ” . Lời khuyên của cô lúc ấy tựa như lời khuyên của mẹ. Lòng em đã ấm cúng hẳn lên. Em đã bớt lúng túng vì cô đã thực sự tha thứ. Ôi ? Tấm lòng của cô giáo thật độ lượng, bao dung. Lời dặn dò của cô em đã khắc ghi, nó như mạch nước nguồn chảy mải. Mạch nước ấy đã giúp em khôn lớn, nên người . Từ bài kiểm tra hôm ấy, em đã rút ra cho mình bài học kinh nghiệm thâm thúy. Đó là bài học kinh nghiệm về sự “ Tôn sư trọng đạo ”, “ Biết ơn thầy cô giáo ”. Em còn rút ra bài học kinh nghiệm quý giá về tính trung thực. Con người không nên đánh mất niềm tin, không giẫm lên lòng tin của người khác. Trung thực trong làm bài, trung thực trong thi tuyển, trung thực với thầy cô giáo. Bên cạnh tính trung thực là tính kiên trì vượt khó, không chủ quan, không ỷ lại … Tất cả những đức tính ấy sẽ giúp tất cả chúng ta vững bước đi lên và trở thành người tốt .

Đọc nhiều hơn dành cho bạn ☀ ️ Kể Về Một Việc Tốt Mà Em Đã Làm Khiến Bố Mẹ Vui Lòng ☀ ️ Văn Mẫu Ngắn Hayke-ve-mot-viec-tot-ma-em-da-lam-khien-bo-me-vui-long-9117955

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Đạt Điểm Cao – Mẫu 8

Đón đọc bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 đạt điểm trên cao đã để lại nhiều ấn tượng so với người đọc bởi những thông điệp giàu ý nghĩa . Giờ đây, sau nhiều năm trôi qua, tôi mới có đủ dũng khí để nhớ về trường Marie Curie, nhớ về những năm tháng êm đềm của tuổi học trò qua kỷ niệm về một lần mắc lỗi – lần tiên phong và cũng là duy nhất nhưng đủ để khiến tôi phải hổ thẹn đến tận giờ đây. Ngày đó, tôi chỉ là một con nhóc lớp 8 ngốc nghếch, dại khờ . Hằng ngày tôi đạp xe tới trường và nhận từ tay chú Thành bảo vệ một tấm vé xe. Tôi rất sợ bị mất vé vì nếu làm mất vé sẽ bị ghi tên vào sổ “ đen ”. Bây giờ nghĩ lại tôi không khỏi bật cười vì sự ngớ ngẩn của mình. Cuốn sổ bìa da màu đen đó chẳng qua chỉ là sổ ghi công tác làm việc của chú bảo vệ nhưng tôi cứ ngỡ đó là sổ đen ghi tên học viên riêng biệt và nếu bị ghi tên nhiều lần thì sẽ bị phạt nặng, thậm chí còn bị đuổi khỏi trường . Một buổi chiều, giờ tan học, tôi lục khắp túi áo, túi quần, đổ tung mọi thứ trong cặp sách ra nhưng vẫn không tìm thấy vé xe của ngày hôm ấy. Tôi tá hỏa thực sự vì đây là lần thứ hai tôi làm mất vé xe mà lại cùng trong một tuần nữa chứ. Tôi lục lại cặp sách một lần nữa nhưng thay vì tìm thấy tấm vé xe hôm đó, tôi lại tìm thấy tấm vé mà tôi ngỡ đã đánh mất buổi trước. Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu … tôi hoàn toàn có thể dùng tấm vé này để sửa chữa thay thế cho tấm vé ngày hôm nay, chỉ cần sửa ngày tháng là xong . – Cháu này đứng lại – tiếng chú Thành làm tôi giật nảy mình, mặt phẳng cắt không còn hạt máu . – Cháu đem xe lại kia, lát nữa trò chuyện. Dựng xe trong một góc lán, tôi thấy từng phút trôi qua dài như hàng thế kỷ với bao nỗi sợ hãi, hối hận mỗi lúc một tăng. Người ở đầu cuối lấy xe ra là tôi. Tôi lếch thếch dắt chiếc xe đạp điện lại phía chú, không dám ngẩng đầu như mọi ngày nữa. Cô Thơ – Phó trưởng ban quản trị học viên đi lại hỏi : – Có chuyện gì thế ? – Học sinh này dùng vé giả ! Chú Thành đáp, giọng không giấu nổi bực mình rồi đưa tấm vé cho cô Thơ xem. Tôi muốn khóc nhưng không phải vì sợ nữa mà vì thẹn. Cô Thơ nhìn tôi, tôi không dám ngẩng mặt nhìn cô nhưng tôi biết thế vì tôi cảm thấy ánh mắt cô đốt trên da thịt nắng nóng – Đây là em Phương Thu, lớp 8I của cô Liên. Cô bảo chú Thành, giọng buồn buồn . – Tôi bảo lãnh cho em ấy . Rồi cô bảo tôi :

Xem thêm  Vì sao Pháp xâm lược Việt Nam? - THPT Lê Hồng Phong

-Em về làm bản tường trình gửi cô chủ nhiệm và đừng bao giờ tái phạm nữa. Dối trá là xấu lắm. Cô nói nhẹ nhàng nhưng từng từ, từng chữ như cứa sâu vào lòng tôi. Tôi lí nhí:

– Vâng ạ . Chiều hôm đó, tôi không đi chơi như mọi khi mà chui vào phòng trùm chăn kín kẽ. Tôi nhắm mắt nhưng không hề ngủ được, nỗi sợ hãi ép chế tâm hồn tôi . Chỉ nay mai thôi, chuyện này sẽ được nêu ra trước toàn trường, ai ai cũng sẽ biết tôi là một kẻ gian dối. Bố mẹ tôi sẽ ra sao khi biết mình sinh ra một đứa con gian dối ? Và còn lớp tôi nữa, tôi có làm cô chủ nhiệm và bè bạn phải xấu hổ vì “ dây dưa ” với một đứa hư hỏng như tôi ? “ Phải cứu vãn cái gì còn hoàn toàn có thể cứu vãn ! Mình là người bỏ đi rồi nhưng không được làm ảnh hưởng tác động thêm tới ai nữa ! ”. Tôi vùng dậy, khởi đầu viết ba bản kiểm điểm, một gửi cô Thơ, một gửi cô chủ nhiệm và một gửi chú Thành, trong đó tôi tường trình lại hàng loạt vấn đề . Tôi nhận lỗi nhưng không xin tha thứ vì trong thâm tâm tôi hiểu tội tôi to lắm … Tôi chỉ xin đừng nêu việc này trước toàn trường để cô giáo chủ nhiệm và bạn hữu không phải xấu hổ vì tôi, để danh dự của một tập thể lớp đứng đầu khối không bị bôi bẩn. Còn về phần mình, tôi chuẩn bị sẵn sàng nhận án kỷ luật cao nhất : buộc thôi học. Những ngày tiếp theo sau đó tôi sống trong sự thấp thỏm chờ đón cái án kỷ luật nhưng mãi không thấy. Dường như mọi người đã quên hẳn lỗi lầm của tôi. Một ngày cuối năm, khi chia tay với chúng tôi, cô Thơ nói : – Tập thể lớp của những em tuy rất hiếu động, nghịch ngợm nhưng cô nhận thấy sự đoàn kết yêu thương nhau và sự hết lòng với tập thể lớp của mỗi cá thể. Cô ngừng lời ở đó và mỉm cười với tôi. Nụ cười kín kẽ tiềm ẩn thông điệp : những thầy cô và chú Thành đã tha thứ cho tôi rồi . Đã ba năm trôi qua, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn tự hỏi nếu ngày đó không có sự bao dung, rộng lượng của cô Thơ, cô chủ nhiệm và cả chú Thành nữa thì tôi sẽ thế nào ? Có thể tôi chỉ phải chịu một án kỷ luật nhẹ, hoàn toàn có thể là nêu tên trước toàn trường … chỉ thế thôi cũng quá đủ cho một dấu chấm hết so với một học viên ngoan ngoãn. Một ai đó đã nói : “ Đình chỉ học, buộc thôi học … án kỷ luật nặng nhẹ khác nhau nhưng đều làm một học viên tuột dốc nhanh hơn mà thôi ” . Sự bao dung của những cô và chú đã ngăn không cho tôi tự coi mình là người bỏ đi để mà tự do tuột dốc, để giờ đây tôi luôn cố gắng nỗ lực phấn đấu trở thành con người trung thực và để câu truyện này mãi là lần mắc lỗi tiên phong và duy nhất của tôi . Tìm hiểu hướng dẫn 🔥 Kiếm Thẻ Cào Miễn Phí 🔥 Kiếm Tiền Online Kiếm Thẻ Càokiem-the-cao-3560287

Bài Văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Chọn Lọc – Mẫu 9

Xem thêm: Vôi tôi là gì? Ca(OH)2 là gì? Tìm hiểu những thông tin về Ca(OH)2

Bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 tinh lọc sẽ giúp những em học viên rèn luyện cách kiến thiết xây dựng diễn biến và lựa chọn nhân vật tương thích với đề tài . Trong cuộc sống mỗi con người, ai cũng có lần mắc khuyết điểm. Nhưng có những khuyết điểm khiến ta luôn ray rứt mãi. Đó là trường hợp của tôi. Đến tận giờ đây tôi vẫn còn nhớ như in chuyện của ngày hôm ấy. Tôi ân hận đã khiến cô buồn chán vì lỗi lầm của mình nhưng tôi tin rằng Cô chuẩn bị sẵn sàng cảm thông và tha thứ cho tôi . Tôi vốn là một học viên giỏi Toán của lớp. Bài kiểm tra nào tôi cũng đạt điểm chín, điểm mười. Mỗi lần, cô gọi điểm, tôi luôn tự hào và vấn đáp rất rành rọt trước sự thán phục của bạn hữu trong lớp. Một hôm, trong giờ ôn tập, tôi chủ quan không xem lại bài cũ. Theo thường lệ, cô sẽ gọi những bạn lên bảng làm để lấy điểm. Tôi khăng khăng nghĩ rằng cô sẽ không gọi đến tôi đâu, bởi tôi đã có điểm kiểm tra miệng rồi. Vì vậy, tôi thư thả ngắm trời qua khung cửa sổ và thả hồn tưởng tượng đến trận kéo co mà đội lớp tôi và lớp bảy năm sẽ diễn ra chiều nay . Nhưng chuyện giật mình đã xảy ra, một tin “ chấn động ” làm lớp tôi nhốn háo cả lên. Cô giáo nhu yếu chúng tôi lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Biết làm thế nào giờ đây ? Tôi vẫn chưa ôn bài cũ. Mỗi khi làm bài, cô thường báo trước để chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng mà. Còn thời điểm ngày hôm nay sao lại thế này ? Tôi ngơ ngác nhìn quanh một lượt và chợt bừng tỉnh khi nhỏ Hoa ngồi cạnh huých tay vào sườn nhắc tôi chép đề và lo làm bài . Tôi loay hoay mãi cứ viết rồi lại xóa. Nhìn quanh tôi thấy những bạn chú ý làm bài. Về phía tôi, đầu óc tôi quay cuồng như muốn vỡ tung, tôi trọn vẹn mất bình tĩnh và không hề tâm lý được cách làm bài. Thời gian đã hết, tôi nộp bài mà lòng cứ thấp thỏm, không yên. Tôi nghĩ đến lúc phát bài ra, bài tôi bị điểm kém tôi sẽ ra sao đây ? Tôi sẽ mất mặt trước lớp, lại bị cô giáo khiển trách, chưa nói đến việc thế nào cha mẹ cũng la rầy. Bố mẹ sẽ đốt sạch sành sanh kho tàng truyện tranh của tôi cho mà xem. Tôi phải làm gì đây ? Tôi phải làm gì đây ? Các câu hỏi dồn dập ấy đạt ra khiến tôi càng lo ngại hơn . Rồi thời gian định mệnh đã đến. Như mọi lần, tôi nhận bài từ tay cô để phát cho những bạn. Liếc qua bài mình, số lượng ba khiến tim tôi thắc lại. Tôi đã cố không để ai nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên. Vẻ mặt ấy che giấu biết bao sóng gió đang quay cuồng, đang nổi lên trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Tôi biết ăn nói làm thế nào với cô, với cha mẹ, với bè bạn giờ đây ? Tôi lo nghĩ và bất chợt nảy ra một ý … Cô giáo khởi đầu gọi điểm vào sổ. Đến tên tôi, tôi bình tĩnh xướng to “ Tám ạ ! ”. Cô giáo có vẻ như không phát hiện. Tôi thở phào nhẹ nhõm và tự nhủ : “ Chắc cô không chú ý đâu ví có gần chục bài bị điểm kém cơ mà ! ” . Để xóa sạch mọi dấu vết, tối hôm ấy tôi làm lại bài khác rồi lấy bút đỏ ghi điểm “ tám ” theo nét chữ của cô. Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến lúc cô giáo đòi xem lại bài, tôi lạnh cả người. Trời hỡi, đúng như lời “ tiên tri ”, trời xui đất khiến làm thế nào ấy, cô thật sự muốn xem lại bài chúng tôi vì điểm tám không khớp với số lượng cô tổng kết trước khi trả bài. Cả người tôi lạnh run, mặt tôi tái mét. Tôi chỉ muốn trốn ra khỏi lớp mà thôi. Và tôi càng hoảng loạn hơn khi nghe cô gọi tên tôi. Cô đã phát hiện ra tôi sửa điểm. Cô gọi tôi lên và đưa giấy mời cha mẹ ngay . Cả lớp tôi như bị bao trùm bởi cái không khí nặng nề, khô khốc ấy. Cô chẳng nói lời nào với tôi khiến tôi càng sợ và càng hoảng sợ hơn. Tôi không còn tâm trạng để học những môn khác. Tôi cảm thấy “ ghét ” cô biết bao ! Tôi mới vi phạm lần đầu đầu thôi mà sao cô không tha thứ cho tôi. Tôi sẽ ghi nhớ điều này và chỉ muốn trả thù cô. Sự việc tiếp theo đó thì ba mẹ tôi đã phạt tôi suốt mấy tuần lễ không cho xem truyện, bắt tôi làm bài tập Toán miệt mài. Tôi lại càng “ ghét ” cô hơn … Và thế là một ngày nọ, khi hết giờ đến giờ ra chơi, những bạn chạy lên bàn hỏi bài cô, tôi đã nhanh tay giấu đi quyển số chủ nhiệm và một quyển sổ tay của cô. Tôi chỉ nghĩ làm cô tức và lo ngại … Tôi thấy cô quay lại lớp tìm và thông tin cho cả lớp. Nhưng không một ai biết … Cô không hề mảy may hoài nghi đến những cô cậu học trò bé nhỏ của cô. Đúng như tôi Dự kiến, cô phải nộp sổ chủ nhiệm cho nhà trường. Cô làm mất sổ nên bị nhà trường khiển trách. Trên môi cô không nở được nụ cười nào, trông cô buồn rười rượi. Cô phải mất thời hạn làm lại quyển số ấy. Điều ấy làm tôi thấy hả dạ . Một hôm, tôi vô tình giở quyển sổ tay của cô ra xem. Từng trang, từng trang là những ghi nhận về việc làm, có cả những trang cô kỉ niệm của lớp. Cô ghi lại tên những bạn bị ốm, nhận xét bạn này cần trợ giúp về môn nào, bạn nào văn minh … Tôi cảm thấy giật mình quá. Thì ra cô đã rất chăm chút, yêu thương chúng tôi . Tôi lật đến trang gần cuối, cô viết về bài kiểm tra Toán gần đây của lớp. Tôi rất là quá bất ngờ khi có một đoạn nhỏ cô viết về tôi : “ Không hiểu sao con bé Trinh làm bài tệ quá nhỉ ? Hay nó gặp chuyện gì không vui ? Mình phải tìm hiểu và khám phá nguyên do xem có giúp em ấy được gì không ? Thường trò này rất chăm ngoan, luôn trợ giúp bạn hữu và lễ phép … ” Đọc những dòng tâm tình của cô, tôi thấy khóe mắt mình cay cay, lòng tôi như thắt lại. Giờ đây tôi mới biết cô luôn xem tôi là đứa trò ngoan, luôn lễ phép và tôn trọng cô. Cô luôn nghĩ vì lí do nào đó khiến tôi khiến tôi không làm bài được chứ có nghĩ vì tôi lười học bài đâu. Cô cho tôi điểm ba cũng đáng thôi. Điểm ba ấy khiến tôi khiến tôi phải nhắc nhở mình … Tôi biết làm gì để chuộc lỗi ngoài việc đem trả sổ cho cô và xin lỗi cô. Mong sao cô hoàn toàn có thể tha thứ cho tôi. Nghĩ vậy, sáng hôm sau, tôi định đem sổ vào trả cô thì hay tin cô phải về quê gấp vì mẹ cô đang bệnh nặng không có người chăm nom. Cô đã nộp đơn xin nghỉ việc một thời hạn … Cái tin ấy làm tôi sửng sốt. Hai quyển sổ vẫn còn nguyên trong cặp của tôi. Tôi không biết làm thế nào để liên lạc với cô đây ? Mọi thứ giờ đã quá muộn. Giá như lúc ấy tôi không sửa điểm thì có lẽ rằng tôi sẽ không gây nên bao lỗi lầm, bao buồn chán cho cô đâu. Và tôi cũng không phải ray rứt như giờ đây . Tôi chẳng biết làm gì hơn, chỉ biết dày vò chính bản thân. Bao cảm hứng đè nén trong tôi làm tôi muốn vỡ tung. Tại sao ngày ấy tôi lại có những tâm lý sai lầm đáng tiếc và ngốc nghếch đến thế để rồi giờ đây ân hận mãi. Tôi không còn gặp cô nữa và chẳng biết làm thế nào để xin lỗi cô. Tôi chỉ còn biết gìn giữ quyển sổ của cô và mong một ngày gần đây tôi sẽ gặp lại cô, sẽ trả sổ cho cô và kèm lời xin lỗi chân thành của tôi. Cô ơi … Thời gian không dừng lại. Giờ đây tôi đã xa cô. Chiếc ghế cô ngồi giờ đã có người thầy khác. Tôi dẫu biết người thầy ấy cũng sẽ yêu thương, lo ngại cho chúng tôi nhưng tôi chỉ mong tìm lại bóng hình của cô ngày nào. Tôi mong hoàn toàn có thể gặp lại cô để xin lỗi, để nhận được sự tha thứ, bao dung của cô. Cô ơi, con thật lòng xin lỗi cô … Tham khảo 🌹 Kể Về Một Tấm Gương Tốt Trong Học Tập, Giúp Đỡ, Vượt Khó 🌹 Tuyển tập hay nhấtke-ve-mot-tam-guong-tot-1907468

Bài Văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Đặc Sắc – Mẫu 10

Tham khảo bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 rực rỡ với những ý văn hay và cách diễn đạt khôn khéo, mê hoặc . Nhà tôi có hai chị em, tôi là chị còn em trai kém tôi ba tuổi. Bố mẹ rất chiều em trai tôi, và nhiều lần thiên vị cho em tôi mà trách mắng tôi. Cũng chính vì điều đó mà tôi đâm ra đố kỵ và hay tranh giành với em, và đã có lần tôi làm cha mẹ đau lòng vì chuyện của hai chị em . Hàng ngày nếu hai chị em tôi cùng ở nhà thì kiểu gì cũng xảy ra chuyện tranh cãi nhau. Nếu hai chi em tranh nhau đồ gì mẹ tôi sẽ bảo : – Con là con gái, lại là chị thì cần phải nhường nhịn, chứ ai lại chấp với em từng li từng tí vậy. Với lại em nó vẫn còn bé, tính nó trẻ con hay trêu chọc, con đừng chấp . Mẹ nói thế làm tôi bực hơn, lúc đó tôi chỉ nghĩ được là mẹ quá thiên vị cho em, không thương tôi bằng em. Cho tới một hôm, có một chuyện xảy ra. Sáng sớm hôm ấy, tôi moi tiền ở con lợn ra 10.000 đồng, định bụng chiều sẽ khao lũ bạn vì tôi vừa được điểm trên cao trong kì thi tám tuần. Tôi cẩn trọng cất tiền vào một chỗ rồi vội vã đi học bài . Đến trưa, trước khi đi nấu cơm, tôi kiểm lại tiền để chốc nữa sẽ đi qua chợ mua những thứ mang tới lớp. Nhưng tiền tôi để ở bao kiểm tra đã không cánh mà bay. Tôi sửng sốt dốc cả bao kiểm tra ra, cẩn trọng tìm lại một lần nữa, rồi tôi tìm khắp cả trong cặp vẫn chẳng thấy đâu. Rõ ràng tôi đã bỏ tiền vào trong cặp mà, hay là … hay là em tôi nó đã lấy. Đúng rồi, nhà chỉ có hai chị em mà nó thì học ở trên gác xép, nơi tôi để cặp, còn tôi học ở dưới nhà. Vậy không nó thì còn ai vào đây, với lại chẳng lẽ tiền nó có cánh mà bay ra khỏi túi tôi à ? Nghĩ thế, tôi vội vã chạy lên, tức tối quát :

-Hùng! Em lấy tiền của chị phải không?-Không… em… em…-Mày nói dối. Gớm, là một lớp trưởng ở trường tỏ vẻ gương mẫu mà không ngờ về nhà mày lại thế. Xấu ơi là xấu. Tao tưởng bố mẹ chiều mày vì mày ngoan, học giỏi. Ngoan mà đi lấy trộm tiền của người khác.

Tôi mắng như tát nước vào mặt nó, mắng nó với toàn bộ sự bực tức, ghen tị bấy lâu nay. Còn nó, nó chợt cúi xuống bàn bật khóc, mắt đỏ hoe. Mặc kệ, tôi vẫn nói, lòng tôi thầm nghĩ : “ Nước mắt cá sấu ấy mà ” . – Tiền đâu, đưa đây cho tao ! Trưa hôm ấy, khi bố tôi về tôi đã ấm ức kể hết với bố : Nào là nó đã lấy tiền của tôi, tôi bảo nó còn chối và không đưa cho tôi. Bố tôi nghe vậy chắc giận lắm vì lâu nay bố vẫn nghiêm khắc với khuyết điểm. Bố gọi nó xuống rồi hỏi nó, vẻ khó chịu :

-Hùng! Tại sao con lại lấy tiền của chị?-Con không lấy… không lấy mà bố – Nó lấm lét nhìn bố giọng có vẻ oan ức lắm.-Không lấy thì ai vào đấy?

Đứng ở trong nhà bếp tôi cũng thấy thương nó một chút ít nhưng vì sự ghen tức với nó lâu nay nên tội lại thấy rất hả hê. Vừa lúc ấy mẹ tôi đi làm về, mẹ khẽ hỏi tôi :

-Có chuyện gì mà bố con có vẻ mặt không vui vậy.-Dạ, bởi em Hùng lấy tiền của con, bố giận nên đánh cho em một trận. – Vậy à?

Thế rồi mẹ vội vã dựa xe ngoài sân để vào nhà. Mẹ bỗng gọi tôi : – Thanh ơi có phải tiền của con đây không ? Tờ 10.000 đồng mới cứng rơi ở ngoài sân đây này. Mẹ vừa về thì nhìn thấy . Tôi giật mình và chợt nhớ lại : “ Ừ nhỉ ! Bây giờ mình mới nhớ ra, lúc đó mình kẹp tiền vào quyển vở rồi ra sân học bài đã đánh rơi, thế mà mình cứ đinh ninh rằng ở trong bao kiểm tra ”. Và tôi chợt nhớ lại mình đã nói với em thế nào, đã hả hê vô cùng khi em bị đánh. Một sự hối hận dâng lên trong tôi. Tôi vội vã chạy lên nhìn đứa em trai bé nhỏ của tôi và nói lời xin lỗi. Em tôi đã không những trách mắng gì tôi mà còn chạy lại ôm lấy tôi. Tôi cảm thấy ăn năn vô cùng, xấu hổ với em vô cùng . Kể từ lần đó tôi đã đổi khác thái độ so với em tôi. Hai chị em chúng tôi rất yêu thương nhau, tôi nào cũng nô đùa với nhau một lúc rồi mỗi đứa lại ngồi vào bàn học riêng. Cũng từ lần đó mà tôi lại nhận ra em trai tôi tuy nhỏ nhưng đã có tấm lòng hùng vĩ, tôi lại càng xấu hổ và từ đó tôi đã biến hóa để làm một người chị gương mẫu, yêu thương em hơn . Gợi ý cho bạn 🌹 Em Hãy Kể Một Câu Chuyện Về Một Tấm Gương Rèn Luyện Thân Thể 🌹 15 Bài Mẫu Hay Nhấtem-hay-ke-mot-cau-chuyen-ve-mot-tam-guong-8091288

Bài Văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Ý Nghĩa – Mẫu 11

Bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 ý nghĩa sẽ là những bài học kinh nghiệm quý giá có ý nghĩa giáo dục so với những em học viên . Trong cuộc sống của mỗi con người, ai chẳng có lần mắc lỗi. Lỗi lầm, khuyết điểm là một phần không hề thiếu để mỗi tất cả chúng ta hoàn toàn có thể trưởng thành và lớn lên. Tôi cũng đã từng mắc những khuyết điểm khiến cho thầy cô giáo phải buồn. Đó là kỉ niệm của năm học lớp 8 . Tôi là một đứa nghịch ngợm trong lớp. Cái tuổi này là tuổi thích được bộc lộ và được người khác công nhận mình là người lớn nhất. Nên khi ấy, cái tôi của tôi rất lớn. Chỉ cần không vừa lòng mình, tôi chuẩn bị sẵn sàng tỏ thái độ không dễ chịu ngay. Thậm chí còn sẵn sàng chuẩn bị gây gổ, đánh nhau với những bạn khác nữa. Thế nhưng thành tích học tập của tôi luôn nằm trong top 10 của lớp. Các cô vì vậy cũng một mắt nhắm, một mắt mở cho qua. Chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng. Chính vì vậy mà tôi ngày càng được đà, lấn lướt hơn . Hôm ấy, tôi đến lớp sớm. Tiết tiên phong của buổi học thời điểm ngày hôm nay là tiết Văn. Nằm bò trên bàn nhìn những bạn lục tục đi vào lớp, tôi đang tâm lý xem có trò gì mới hoàn toàn có thể chơi trong giờ hay không. Trong đầu tôi chợt lóe lên một cái. Tôi nghĩ ra game show mới rồi. Hôm trước tôi có mua một chút ít bột màu, vẫn còn để trong cặp sách . Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp đã đến. Cả lớp ra ngoài xếp hàng. Mình tôi ngồi lại lớp vì lí do chân bị đau, vận động và di chuyển không được. Chờ những bạn ra ngoài hết, tôi lấy gói bột màu trong cặp ra ngoài, đi lên phía bình nước, đổ toàn bộ vào rồi lấy một chiếc đũa, khuấy đều lên. Xong xuôi, tôi trở lại chỗ ngồi của mình như không có chuyện gì . Tiết học mở màn như mọi ngày, cho đến khi cô Thủy – cô giáo dạy Văn, cũng là cô chủ nhiệm của tôi đến bình nước để lấy một cốc nước thì mọi thứ đã không thông thường nữa. Cô vừa mở vòi để nước chảy xuống liền hoảng loạn đánh rơi khiến cái cốc rơi xuống vỡ tan tành. Cả lớp giật mình, ồn ào hẳn lên . Dưới sàn nhà nước lênh láng, một màu đỏ rực chói mắt. Cả lớp ngỡ ngàng. Mấy bạn nam trong lớp chạy lên chỗ cô, mở bình nước để nhìn xem. Cả bình nước đều chuyển sang màu đỏ rực. Cô Thủy bình tĩnh lại, bảo mấy bạn nam lấy chổi để lau sàn cẩn trọng tránh những bạn bị trượt ngã. Rồi bảo mấy bạn khác bê bình nước đi đổ. Cô đi lên phía bàn giáo viên, ngồi xuống nhìn cả lớp. Không biết có phải do chột dạ hay không mà tôi cảm thấy ánh mắt cô tập trung chuyên sâu vào tôi. Nhưng không, cô tĩnh mịch một lúc rồi nói : – Bạn nào trong lớp mình đã thao tác này ? Cả lớp lại nhao nhao nhao lên, làm gì có ai mà rảnh rỗi đi bày trò ra làm gì, và cũng không ai nhận mình làm. Tôi ngồi yên, không hùa theo mấy đứa trong lớp cãi cự. Cô Thủy nhìn tôi, tim tôi nảy mạnh lên một cái, chẳng nhẽ cô biết là tôi làm luôn rồi sao ? Rõ ràng lúc tôi đổ túi bột vào thùng nước, không có ai trong lớp cơ mà. Sao mà cô biết được ? Nghĩ thế tôi thấy vững tin hơn, vẫn ngồi yên như không có chuyện gì xảy ra. Cô dừng ánh mắt ở tôi lâu hơn. Càng lúc tôi càng thấy chột dạ. Cô nói, giọng nghiêm khắc hơn : – Cô hỏi lại, bạn nào trong lớp đã thao tác này ? Cả lớp đang ồn ào tự nhiên im phăng phắc. Có lẽ vì chưa khi nào cô lại nói với lớp bằng giọng điệu ấy. Trong ấn tượng của chúng tôi, cô Thủy là một cô giáo rất hiền lành, thân thiện, thân thiện, chưa khi nào cô biết nổi cáu với ai cả. Thế nhưng thời điểm ngày hôm nay, cô bỗng nghiêm giọng chỉ vì một việc mà tôi cho là không to tát lắm. Vì mọi người cũng chưa ai uống phải thứ nước pha bột màu ấy. Không khí trong lớp trở nên stress hơn khi nào hết. Cô vẫn nhìn chúng tôi, nhưng cả lớp không một ai đứng lên nhận lỗi. Tất nhiên là thế rồi, vì người làm là tôi mà, tôi không nhận thì làm gì có ai nhận lỗi nữa . Tôi thấy cô nhìn về phía tôi nhiều hơn, ánh mắt cô như mong đợi điều gì đó. Tôi thấy thật kì quặc. Chắc chắn cô đã biết là do tôi làm và đang chờ tôi thú tội đây mà. Nhưng nếu tôi thú tội thì tôi sẽ phải chịu cơn thịnh nộ của cô, còn mất mặt nữa. Nếu không nhận tội thì, đôi mắt mong đợi kia của cô … Cuối cùng, tiếng trống hết giờ vang lên khiến cho cả lớp thở phào, không khí căng thẳng mệt mỏi của lớp cũng không còn. Cô Thủy thu dọn đồ vật của mình rồi nói với chúng tôi trước khi rời khỏi lớp : – Cô rất buồn ! Nói rồi, cô liếc nhìn tôi rồi đi lên phòng giám hiệu. Cả buổi học hôm đấy tôi cứ nghĩ mãi về ánh mắt của cô lúc cuối giờ. Tôi thấy trong ánh mắt cô là sự tuyệt vọng rất lớn, cả một nỗi buồn bao trùm nữa. Tôi cứ nghĩ tới ánh mắt của cô mà không sao tập trung chuyên sâu vào bài học kinh nghiệm của những thầy cô trên lớp được. Cuối cùng tôi quyết định hành động sẽ ở lại gặp cô để thú nhận tội lỗi của mình. Tôi biết, cô sẽ tha thứ cho tôi thôi. Hết giờ học, tôi chậm trễ thu dọn sách vở. Chờ những bạn về hết, tôi định đi tìm cô thì thấy cô đã đứng trước cửa lớp, như thể cô biết chắc tôi sẽ ở lại vậy. Tôi tiến lại phía cô, khẽ nói : – Cô ơi, em … em xin lỗi. Em là người đã đổ bột màu vào bình nước cô ạ. – Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt cô vẫn nhìn tôi chú ý, như đang chờ tôi nói tiêp, em chỉ muốn đùa một chút ít thôi. Em không ngờ cô lại giận giữ như vậy. Cô ơi, em thực sự xin lỗi cô ạ ! Cô im re một lúc rồi mới nói, vẫn bằng giọng nói nghiêm khắc như lúc trên lớp : – Cô thật sự rất giận Phong ạ. Em có biết đây là lần thứ mấy em bày trò nghịch ngợm như thế rồi không ? Những lần khác không nói, nhưng lần này cô nghiêm khắc phê bình em. Bột màu em mua, em có biết nó dùng để làm gì không ? Người uống chắc như đinh sẽ bị tác động ảnh hưởng, em đổ vào nó, tiếp xúc trực tiếp em có bị ảnh hưởng tác động không Phong ? Em đã bao nhiêu tuổi rồi ? Bao giờ em mới chịu lớn ? – Em … em … – Tôi đứng trước mặt cô ấp úng – Cô muốn em tâm lý về những việc mà em đã làm, một cách thật tráng lệ, Phong ạ. Em đã lớn và em sẽ phải học cách chịu nghĩa vụ và trách nhiệm về việc làm của mình, dù lớn hay nhỏ. Cô tin là em hiểu những gì cô nói. – Giọng cô dịu lại, giờ đây em còn ở đây, cô vẫn hoàn toàn có thể phủ bọc những em, nhưng mai này khi những em lớn lên và ra ngoài đời kia, nếu em không vững vàng, không đủ can đảm và mạnh mẽ, không biết cách cư xử, họ chuẩn bị sẵn sàng chà đạp em. Em hiểu chứ ? – Vâng, em hiểu cô ạ. Em cảm ơn cô ! – tôi nói lí nhí . Mãi đến tận giờ đây, tôi mới hiểu những lời dạy của cô có giá trị với tôi như thế nào. Tôi đã làm cô buồn lòng, tôi rất hối hận vì điều đó. Nhưng cũng vì vậy mà tôi lớn hơn, tôi học được cách chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với hành vi của mình. Tôi thấy mình trưởng thành và lớn hơn. Tất cả là nhờ cô . SCR.VN Tặng Kèm bạn 💧 Nhận Thẻ Cào 50 k Miễn Phí 💧 Kiếm Thẻ Cào Freenhan-the-cao-50k-mien-phi-1628281

Xem thêm  Phó Từ Là Gì? Các Loại Phó Từ Và Ví Dụ Cho Từng Loại

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Học Sinh Giỏi – Mẫu 12

Học hỏi cách kiến thiết xây dựng nhân vật và những diễn biến câu truyện qua bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 học viên giỏi dưới đây : Tôi đã tập tọng học làm thơ từ năm lớp 6, lớp 7. Các loại thơ 4 chữ, 5 chữ, thơ lục bát, thơ thất ngôn …, tôi đều tập viết tập làm. Điếc chẳng sợ súng ! Lên học lớp Tám, tôi đã có một tập thơ hơn trăm bài. Bạn Lợi, bạn Thắng được tôi cho xem đã nói : “ Thơ cậu là thơ con cóc, chẳng có vần vè gì, đọc lên nghe ngang phè phè … ”. Nhưng tôi vẫn “ sản xuất ” thơ. Tôi đã được những bạn cử làm “ chủ bút ” tờ báo tường “ Chích chòe ” của lớp 9C, mỗi tháng ra 1 số ít. Có lúc tôi cảm thấy vinh dự ! Tôi hay làm thơ trào phúng đăng báo “ châm chọc ” những hiện tượng kỳ lạ buồn cười đã diễn ra trong trường, trong lớp. Bạn Huệ nhảy dây ngã, tôi viết bài thơ Hoa khỏi bị Thiên Lôi đánh ! ” Đội bóng “ Cá sấu ” lớp 9C bị đội bóng “ Cua Càng ” lớp 8B hạ đo ván “ 3 / 0 ”, tôi viết bài thơ “ Trắng bụng ”, làm cho bạn Thế đội trưởng cay cú vô cùng khi đọc đến hai câu sau đày :

“Cá Sấu” hoa cà đà trắng bụng,Ba không” – cu Thế nhớ đời chưa?

Xem thêm: Hiểu Hơn Về Chữ Tâm Trong Cuộc Sống Từ Xưa Tới Nay

Số báo tháng 11, số báo đặc biệt quan trọng chào mừng Ngày nhà giáo Nước Ta ( 20-11 ), toàn bộ những bạn trong lớp, ai cũng phải viết bài. Có 29 bài thơ, 14 bài văn, 7 tranh vẽ. Tôi có bài thơ “ Hoa Trạng Nguyên ” nhằm mục đích châm biếm bạn Nguyên lớp phó đảm nhiệm học tập và nền nếp của lớp . Bạn Nguyên học giỏi tổng lực, rất xinh đẹp. Thi “ Học sinh lịch sự ” toàn trường, Nguyên được giải Nhất. Nguyên đứng đầu lớp về những môn Tiếng Anh, Toán, Lí, Ngữ văn … Thế nhưng cuối tháng 10 dầu tháng 11, Nguyên học sút kém hẳn. Bài Toán kiểm tra chỉ được điểm 7 ; bài văn số hai chỉ được điểm 6 ; bài Tiếng Anh, Nguyên làm sai đến 3 câu. Các bạn buôn chuyện rối loạn. Mặt Nguyên buồn rười rượi . Bài thơ của tôi đã giáng cho Nguyên một “ vố đau ”. Bài thơ đó có 8 câu, đây là 4 câu cuối :

“Trạng Nguyên hoa” vườn hồng rã cánhChẳng gió mưa sao lại xác xơ?Lên mặt bao lần với lũ cỏMàu hồng thắm mãi đến bao giờ?”

Báo tường ra đời fan hâm mộ, bạn nào cũng biết “ Trạng Nguyên hoa ” là ám chỉ bạn Nguyên lớp phó. Đọc xong bài thơ, Nguyên khóc nức nở. Bọn con gái 8C nhìn tôi bằng cặp mắt ái ngại. Sau buổi hoạt động và sinh hoạt lớp vào cuối giờ sáng thứ 7, thầy Thịnh chủ nhiệm bảo tôi ở lại với thầy và về sau. Thầy khen 3 số báo tháng 9, tháng 10, tháng 11 của lớp 8C đều đẹp, nội dung đa dạng chủng loại, có một số ít bài hay, được nhiều thầy cô giáo nhìn nhận tốt. Thầy khen tôi học tập rất tân tiến, có khiếu làm thơ. Thầy nhẹ nhàng hỏi : – Em có biết vì sao bạn Nguyên học sút kém không ? – Thưa thầy, em không rõ . – Mẹ Nguyên ốm nặng, đang nằm viện. Tối nào, Nguyên cũng vào viện chăm nom mẹ, có hôm phải thức trắng đêm. Bố Nguyên đi công tác làm việc xa, chưa về kịp. Em của Nguyên còn nhỏ … – Em chưa cảm thông với Nguyên khi em viết bài thơ đăng báo. Do vô tình mà trở nên tàn tệ. Lần sau cần rút kinh nghiệm tay nghề. Nên nhớ là đừng làm bạn buồn. Phải biết cảm thông và san sẻ … Tôi đã bần thần, hối hận. Nước mắt tôi ứa ra. Sau đó, tôi đã thay bài thơ ấy bằng một bài văn khác viết về tình bạn. Chiều chủ nhật, tôi đã cùng bạn Thế, bạn Tòng, bạn Thám trong “ Tòa soạn ” vào bệnh viện thăm mẹ bạn Nguyên. Lúc ra về, tôi nói với bạn Nguyên : “ Mong bạn thông cảm và tha lỗi cho mình … ” Khuyết điểm ấy làm tôi ân hận mãi. Thầy Thịnh đã dạy tôi bài học kinh nghiệm làm người, bài học kinh nghiệm về tình thương, sự đồng cảm và san sẻ . Chia sẻ 🌼 Kể Về Một Tấm Gương Thiếu Niên Dũng Cảm Mà Em Biết 🌼 15 Bài Mẫu Hay Nhấtke-ve-mot-tam-guong-thieu-nien-dung-cam-4499213

Bài Văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Ngắn Gọn – Mẫu 13

Đón đọc bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 ngắn gọn với cách viết hàm súc và giàu ý nghĩa : Mỗi người đều đã từng mắc phải lỗi lầm. Và tôi cũng như vậy. Nhưng nhờ có lỗi lầm đó mà tôi đã nhận ra một bài học kinh nghiệm quý giá cho bản thân . Sau khi thi đỗ vào một trường cấp hai chuyên của huyện, tôi rất hãnh diện. Mọi người trong mái ấm gia đình đều cảm thấy tự hào về tôi. Điều đó khiến tôi trở nên chủ quan, chểnh mảng việc học tập . Ở lớp học, tôi quen được nhiều người bạn mới. Chúng tôi thường bày trò nghịch phá khiến những thầy cô rất tức giận. Một lần nọ, tôi đã bỏ học theo lũ bạn đi chơi. Hôm đó, chúng tôi có tiết học. Chúng tôi đã hàng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký cha mẹ để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô nói rằng sẽ gọi điện trao đổi với cha mẹ . Buổi tối, tôi trở về nhà mà cảm thấy lo ngại, sợ hãi. Nhưng mẹ chẳng những không quát mắng, mà còn ân cần hỏi han tôi. Điều đó khiến tôi rất quá bất ngờ. Sau bữa cơm tối, tôi lên phòng ngồi học bài. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Mẹ bước vào, trò chuyện với tôi. Mẹ nói rằng đã nhận được cuộc gọi từ cô giáo chủ nhiệm của tôi . Tôi lo ngại chờ nghe lời trách mắng. Nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói với tôi : “ Mỗi đứa trẻ đều từng mắc phải sai lầm đáng tiếc. Khi bằng tuổi con, mẹ cũng rất nghịch ngợm, khiến bà ngoại phải lo ngại. Nhưng nhờ có sự bao dung của bà mà mẹ đã đổi khác … ”. Sau đó, mẹ còn kể cho tôi nghe rất nhiều kỉ niệm về thời thơ ấu của mình. Tôi chú ý lắng nghe lời mẹ kể . Tôi cảm thấy hối hận về những hành vi thiếu tâm lý của mình. Tôi ôm lấy mẹ, rồi nói lời xin lỗi. Những câu truyện mà mẹ kể cho tôi nghe đã giúp tôi nhận ra được lỗi lầm của bản thân . Sau lần đó, tôi đã trở nên ngoan ngoãn, cần mẫn hơn. Hôm nay, tôi đã trở thành con ngoan, trò giỏi để mẹ luôn cảm thấy tự hào về con gái của mình . Gửi Tặng Ngay bạn 💕 Kể Lại Một Việc Tốt Em Đã Làm Để Góp Phần Bảo Vệ Môi Trường 💕 15 Bài Văn Hayke-lai-mot-viec-tot-em-da-lam-hay-1786763

Bài Văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 Đơn Giản – Mẫu 14

Bài văn kể về một lần em mắc lỗi lớp 9 đơn thuần sẽ giúp những em học viên thuận tiện nắm được bố cục tổng quan và cách viết văn kể chuyện . Gia đình có vai trò quan trọng trong đời sống. Có nhiều lúc, con người sẽ phạm phải những lỗi lầm khiến cho cha mẹ lo ngại. Nhưng tất cả chúng ta vẫn luôn nhận được sự bao dung, yêu thương từ những người thân yêu nhất . Tôi sinh ra trong một mái ấm gia đình thiếu vắng tình yêu thương. Bố mẹ chia tay từ khi tôi còn rất nhỏ. Mọi việc làm trong nhà đều do mẹ gánh vác. Mẹ vừa là bố vừa là mẹ. Tôi lại là một đứa trẻ nghịch ngợm nên thường khiến cho mẹ lo ngại. Chiều thứ sáu hàng tuần, tôi sẽ có tiết học thêm Toán ở trường. Nhưng hôm đó, tôi đã trốn học để đến nhà Lan chơi. Lan vừa được mẹ mua cho một chiếc máy tính mới. Cả hai say sưa chơi máy tình quên cả giờ giấc . Trên đường về nhà, tôi gặp Hùng – bạn cùng lớp. Cậu nói rằng ngày hôm nay cô giáo điểm danh, phát hiện ra tôi và Lan trốn học. Cô đã gọi điện thông báo cha mẹ của cả hai. Tôi nghe vậy mà trong lòng lo ngại, cố gắng nỗ lực đạp xe thật nhanh về nhà. Khi về đến nhà, tôi cất tiếng gọi nhưng không nghe thấy mẹ vấn đáp. Khi vào trong nhà bếp, tôi thấy một mâm cơm trên bàn, đã được đậy cẩn trọng . Sau khi tắm giặt, ăn cơm xong vẫn không thấy mẹ ra ngoài. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi : “ Mẹ ơi ! ” nhưng không thấy tiếng vấn đáp. Tôi lo ngại chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Chợt nhớ ra chiều nay trời đổ cơn mưa rất to. Có lẽ khi về nhà mẹ đã bị ngấm nước mưa . Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải thao tác khó khăn vất vả, lại bị ốm mà vẫn nỗ lực nấu cơm cho tôi. Tôi nhanh gọn chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một chút ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ như đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở : “ Con xin lỗi mẹ ạ ! ”. Mẹ ôm tôi và lòng : “ Không sao đâu con ! Mẹ mong rằng con nhận ra được lỗi lầm của mình và lần sau không mắc phải nữa ” . Thật may, sáng hôm sau mẹ đã khỏe mạnh và hoàn toàn có thể đi làm thông thường. Kỉ niệm lần này đã giúp tôi nhận ra được tình yêu thương, sự bao dung của mẹ. Tôi tự nhủ với bản thân cần cố gắng nỗ lực học tập, ngoan ngoãn .

Đừng bỏ lỡ thời cơ 🍀 Nhận Thẻ Cào 100 k Miễn Phí 🍀 Card Viettel Mobifonenhan-the-cao-100k-mien-phi-6337349

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Bằng Tiếng Anh – Mẫu 15

Kể về một lần em mắc lỗi bằng tiếng Anh sẽ là bài mẫu giúp những em học viên rèn luyện những cấu trúc câu và trau dồi thêm vốn từ vựng :

Tiếng Anh:

Everyone has their own mistakes, so do I. I made a mistake with my dad that every time I think about it, it makes me cry . I went to school that day, I broke the school supplies, then I got scared and ran home. Although the school has reported that whoever messed up will have to admit fault. But I was very afraid of my father, so I did not dare to confess. The school investigated and found I messed up, so I invited my dad to talk . After the meeting, my father’s face became sad. My father sat and told me that he had never been scolded since he was a child. But now I’m different, I feel regret. Dad didn’t hit me, he didn’t scold me, he just told me to try to fix what I did . Be honest, never lie for any reason. Since that mistake, I have regretted my actions .

Tiếng Việt:

Ai cũng có một sai có những sai lầm đáng tiếc của riêng mình, tôi cũng vậy. Tôi đã mắc lỗi với bố mà mỗi khi nghĩ lại, điều đó khiến tôi bậc khóc . Hôm đó tôi đi học, tôi đã làm hỏng dụng cụ học tập của nhà trường rồi tôi sợ hãi và trốn về nhà. Mặc dù nhà trường đã đưa tin ai làm hỏng thì sẽ phải tự nhận lỗi. Nhưng tôi rất sợ bố tôi nên không dám khai ra. Nhà trường tìm hiểu và thấy tôi làm hỏng, nên đã mời bố đến trò chuyện . Sau cuộc gặp, khuôn mặt bố buồn hẳn đi. Bố ngồi nói với tôi, từ nhỏ bố chưa khi nào bị mắng. Thế mà giờ tôi lại khác, tôi đã cảm thấy hối hận. Bố không đánh tôi, cũng không mắng tôi bố chỉ bảo con hãy cố sửa đổi những việc của mình gây ra .

Hãy trung thực, đừng khi nào giả dối bất kì lí do gì. Từ lần lỗi đó tôi đã rất ân hận về những việc làm của mình . Giới thiệu cùng bạn 🍀 Kể Về Việc Làm Tốt Giúp Đỡ Mẹ 🍀 15 Bài Mẫu Ngắn Hayke-ve-viec-lam-tot-giup-do-me-8637021

Bản quyền nội dung thuộc wonderkidsmontessori.edu.vn

Bài viết liên quan

Tri Thức Cộng Đồng chuyên viết luận văn thạc sĩ tiếng Anh
Học Viện PMS – Đơn vị đào tạo 5S-Kaizen mang tính thực tiễn cao
Cách chỉnh độ rộng của dòng và cột trong word
Cách chỉnh độ rộng của dòng và cột trong word
Từ điển Thành ngữ Tiếng Việt – em ngã, chị nâng là gì?
Từ điển Thành ngữ Tiếng Việt – em ngã, chị nâng là gì?
Vật Lí 8 Bài 20: Nguyên tử, phân tử chuyển động hay đứng yên?
Vật Lí 8 Bài 20: Nguyên tử, phân tử chuyển động hay đứng yên?
Bảng chữ cái Tiếng Thái – Gia sư Tâm Tài Đức
Bảng chữ cái Tiếng Thái – Gia sư Tâm Tài Đức
Bộc trực là gì? 6 biểu hiện của người có tính bộc trực – CareerLink
Bộc trực là gì? 6 biểu hiện của người có tính bộc trực – CareerLink
Danh sách các trường THCS ở Hà Nội nên cho con học
Danh sách các trường THCS ở Hà Nội nên cho con học