Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn, hay nhất (35 Mẫu)

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn, hay nhất (35 Mẫu)

Trong bài viết này chúng tôi sẽ giúp các bạn tìm hiểu thông tin và kiến thức về Kể lại một việc làm tốt của em hay nhất được tổng hợp bởi Wonderkids

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn bao gồm dàn ý chi tiết cùng 35 bài văn mẫu hay nhất được thầy cô chọn lọc từ các bài văn đạt điểm cao của các em học sinh giỏi trên toàn quốc. Hy vọng sẽ là tài liệu quý giúp các em có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thiện bài văn kể chuyện của mình thêm sinh động, cuốn hút hơn.

Đề bài: Kể về một việc tốt mà em đã làm

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn, hay nhất

Dàn ý kể lại một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 1

1. Mở bài

Dẫn dắt, giới thiệu về việc tốt mà em đã làm: Một việc tốt trao đi, chúng ta sẽ nhận lại được nhiều điều quý giá. Trong cuộc sống, mỗi người chắc hẳn đều đã từng một lần làm được việc tốt. Và tôi cũng như vậy…

2. Thân bài

a. Khái quát chung

Hoàn cảnh:

  • Khi nào? Ở đâu?
  • Ai là người được giúp đỡ: Người thân, bạn bè, người có hoàn cảnh khó khăn…

b. Kể lại việc tốt em đã làm

– Việc làm tốt của em là gì?

Ví dụ:

  • Việc làm nhỏ: Cho bạn mượn bút trong giờ kiểm tra; Đưa bà cụ qua đường; Nhường ghế cho em nhỏ trên xe buýt…
  • Việc làm lớn: Ủng hộ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn; Giúp đỡ người vô gia cư…

– Kết quả của việc làm tốt: Nhận được lời cảm ơn của người được giúp đỡ; Được mọi người xung quanh yêu mến…

– Suy nghĩ, cảm nhận sau khi làm việc tốt: Vui vẻ, tự hào, hạnh phúc…

3. Kết bài

Khẳng định ý nghĩa của việc làm tốt: Mỗi việc làm tốt sẽ trao đi những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Bởi vậy mà chúng ta hãy tích cực làm việc tốt để luôn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc.

Dàn ý kể lại một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 2

1. Mở bài

Giới thiệu việc tốt mà em đã làm

2. Thân bài

– Em làm việc tốt trong hoàn cảnh nào?

  • Em làm việc tốt khi nào?
  • Ai là người mà em giúp đỡ?
  • Em đã làm việc tốt gì? (Em làm một mình hay làm cùng bạn bè)

Ví dụ:

  • Em đã đưa một cụ già qua đường vào giờ tan học
  • Em cùng bạn bè đi thăm mẹ Việt Nam anh hùng nhân dịp ngày thương binh liệt sĩ 27/7
  • Cùng các bạn dọn dẹp vệ sinh đường phố…

– Thuật lại diễn biến của câu chuyện/ việc làm tốt đó của em

– Cảm xúc của em sau khi làm được việc tốt

– Thái độ của bố mẹ, thầy cô khi biết em làm một việc có ý nghĩa? (Vui mừng, tự hài; Tuyên dương, động viên,…)

3. Kết bài

Nêu cảm nghĩ của em về việc tốt em đã làm:

Ví dụ: Dù là hành động nhỏ bé nhưng em cảm thấy vui và hạnh phúc…

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 1

Mỗi người trong đời chắc chắn đều từng làm được một việc tốt. Em cũng vậy. Khi làm được việc đó em cảm thấy vô cùng vui vẻ và hạnh phúc. Và nhờ vậy mà em nhận ra rằng mình cần phải làm thêm nhiều việc tốt hơn nữa.

Năm nay, sau dịp nghỉ Tết, trường em đã phát động phong trào ủng hộ học sinh vùng cao. Cô tổng phụ trách phổ biến rằng mỗi bạn học sinh trong trường có thể đóng góp bằng hai cách. Đầu tiên, chúng em có thể đóng góp bằng những đồ vật cụ thể như quần áo cũ, cặp sách cũ, đồ dùng học tập… Thứ hai, chúng em có thể đóng góp bằng số tiền nho nhỏ được rút ra từ số tiền mừng tuổi của mỗi người.

Bản thân em thích đóng góp từ những hiện vật cụ thể. Nên em đã chuẩn bị rất nhiều “món quà” tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tấm lòng của em. Em đã trích một số tiền nho nhỏ đề mua những món đồ dùng học tập như: bút chì, thước kẻ và tẩy… Ngoài ra, em cũng thu gom một số bộ quần áo mà mình không mặc nữa nhưng vẫn còn rất mới, giặt sạch sẽ và gấp gọn gàng.

Tất cả những món quà ấy đều được em cho vào túi cẩn thận và đem đến trường nộp lại cho cô giáo. Mẹ cũng giúp em chuẩn bị. Hai mẹ con vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ. Em kể cho mẹ nghe về công việc học tập ở lớp. Nghe thấy giọng của mẹ là em biết rằng chắc chắn mẹ đang rất vui. Em hy vọng rằng những món quà này sẽ giúp đỡ phần nào cho các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Chắn hẳn, nhờ những món quà nhỏ đó mà các bạn nhỏ đó có thể tiếp tục học tập như em và thực hiện được ước mơ của mình. Trong tương lai, các bạn sẽ trở thành những người có ích cho xã hội.

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” – đó là những lời ca trong bài hát “Để gió cuốn đi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Em cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi đã làm được một việc tốt, tuy nhỏ bé nhưng cũng có ích cho xã hội.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 2

Việc làm tốt giúp lan tỏa những điều đẹp đẽ. Nhờ vậy, mỗi người sẽ cảm thấy yêu mến và trân trọng hơn cuộc sống này. Bản thân em cũng đã làm được rất nhiều việc tốt.

Hằng năm, sau kì nghỉ Tết Nguyên đán, trường em lại tổ chức quyên góp để ủng hộ các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn trong trường. Theo lời của cô tổng phụ trách, chúng em có thể ủng hộ bằng các món đồ dùng học tập hoặc trích một phần nhỏ từ số tiền mừng tuổi. Ai cũng đều cảm thấy đây là một việc làm ý nghĩa.

Hôm đó, sau khi trở về nhà, em đã xin phép mẹ trích một khoản trong số tiền mừng tuổi để mua một số món đồ dùng học tập. Sau đó, hai mẹ con cùng nhau đến hiệu sách. Em đã chọn mua năm tập vở, năm hộp bút bi. Tất cả được để vào trong một chiếc túi thật to. Ngoài ra, em cũng ủng hộ một số tiền nho nhỏ.

Sáng hôm sau, em đã mang đến trường. Rất nhiều bạn trong lớp cũng mang những món đồ dùng học tập, sách vở đến. Ban cán bộ lớp đã phụ trách thu và tổng kết lại. Lớp của em đã ủng hộ được mười tập vở, mười lăm hộp bút bi và hai mươi chiếc thước kẻ. Ngoài ra, số tiền thu được là một triệu đồng. Toàn bộ sẽ được nộp lại cho cô tổng phụ trách. Sau đó, nhà trường sẽ trao tặng cho các bạn học sinh khó khăn.

Em cảm thấy rằng việc tốt mà mình làm thật ý nghĩa. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng làm thêm được nhiều những công việc có ích hơn cho cuộc sống.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 3

Chiều hôm nay, trên đường đi học về em vừa đi vừa lẩm nhẩm mãi câu hát “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng…”. Bởi vì câu hát ấy như đang hòa làm một với tâm hồn em. Tâm hồn của một cô bé vừa làm được một việc tốt giúp cho người khác.

Chuyện là sáng nay, em đến trường sớm hơn thường lệ. Khi em đang ngồi trên ghế đá thảnh thơi ăn sáng và ngắm nhìn trường học, thì em nhìn thấy ở phía góc sân trường, một bác lao công đang một mình lầm lũi dọn vệ sinh một mình. Sân trường thì rộng, lá khô thì nhiều, nhưng chỉ có một mình bác quét dọn mà thôi. Thấy vậy, em liền ăn vội miếng bánh cuối cùng rồi chạy vội lại giúp bác. Sau khi em ngỏ lời, xin giúp bác quét sân, thì bác ấy đã từ chối:

– Cháu cứ vào lớp đi, bác xin nhận tấm lòng của cháu. Chứ cháu mà giúp bác thế này là bẩn hết áo trắng đấy.

Nghe vậy, em liền trả lời:

– Bác cứ để cháu giúp bác ạ. Cháu quét hết lá khô ở khoảng sân này để bác gom vào túi cho nhanh. Cháu làm cẩn thận lắm, không dây vào áo trắng đâu bác.

Nhìn thấy vẻ mặt khẩn khoản của em, bác ấy cuối cùng cũng chịu đồng ý. Thế là hai bác cháu, một lớn một bé, cứ loay hoay trên sân trường. Chỉ một lát sau, sân trường lại sạch sẽ, gọn gàng, những chiếc lá khô nằm gọn trong túi rác. Vừa làm, em và bác vừa trò chuyện. Nhờ vậy, em hiểu thêm về những vất vả của nghề lao công. Và cũng khiến em càng thêm kính mến bác. Lúc bác rời đi, đã nhìn em rất dịu dàng và cảm ơn em tận ba lần. Khiến em vô cùng vui sướng. Những mệt nhọc nãy giờ như tan biến đi hết rồi. Trong em chỉ còn lại những niềm vui bất tận. Cũng lúc này, sân trường dần ồn ào, náo nhiệt hơn, bởi các bạn học sinh đến trường. Em cũng vội chạy về phía lớp học, để chuẩn bị cho buổi học sắp diễn ra.

Suốt buổi học hôm ấy, em luôn cảm giác mình có gấp đôi năng lượng so với mọi ngày. Nguồn năng lượng ấy được tạo nên từ những lời cảm ơn chân thành của bác lao công. Và được tạo nên từ trái tim đang vui sướng vì đã làm được một việc tốt của em.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 4

Một việc tốt trao đi, chúng ta sẽ nhận lại được nhiều điều quý giá. Trong cuộc sống, mỗi người chắc hẳn đều đã từng một lần làm được việc tốt. Và em cũng như vậy.

Hằng năm, sau kì nghỉ Tết nguyên đán, trường em lại tổ chức quyên góp để ủng hộ các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Chúng em có thể ủng hộ bằng những đồ vật cụ thể như quần quần áo, sách vở… hoặc bằng một số tiền nhỏ trích từ tiền mừng tuổi.

Riêng em cảm thấy ủng hộ từ những đồ vật cụ thể sẽ mang ý nghĩa hơn. Vì vậy, em đã trích một khoản từ tiền mừng tuổi để mua những món đồ dùng học tập như: bút chì, thước kẻ, hộp bút… Ngoài ra, em còn xin phép mẹ đem một số bộ quần áo còn mới, nhưng không mặc vừa nữa để đem đi ủng hộ. Mẹ đã đồng ý, còn giúp em giặt sạch quần áo, gấp lại gọn gàng và bỏ vào túi.

Em hy vọng rằng những món quà này sẽ giúp đỡ phần nào cho các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Chắc chắn, những món quà nhỏ này sẽ giúp ích cho nhiều bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Sáng hôm sau, mẹ đưa em đến trường. Vừa đi hai mẹ con vừa trò chuyện rất vui vẻ về những món đồ mà em đã đem ủng hộ. Mẹ đã khen em thực sự là một cô bé có tấm lòng nhân ái. Mẹ còn nói rằng bố mẹ hy vọng trong tương lai, em vẫn luôn giữ được tấm lòng lương thiện như vậy.

Em cảm thấy rằng việc làm của mình rất ý nghĩa. Em tự hứa sẽ cố gắng làm thêm được nhiều những công việc có ích cho cuộc sống hơn nữa.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 5

Hôm đó, cô trả vở Toán cho cả lớp. Đó là môn yêu thích nhất của Linh. Nhưng không hiểu sao nhìn vẻ mặt của Linh rất lo lắng, và tôi còn thấy Linh cứ quay bên này, quay bên kia mãi.

Cô vừa trả vở xong cho các bạn thì đến giờ ra chơi. Tôi liền đến bên Linh. Linh nó:

– Hôm nay, bố mẹ tớ đi làm sớm, tớ không kịp xin mẹ 9.000đ để mua bút nét hoa viết vào vở Toán.

Nói rồi, Linh sực nhớ ra và reo lên:

– A! Đúng rồi! Cậu có hai cái bút Nét Hoa, cậu có thể cho tớ mượn một chiếc được không?

Tôi đứng ngẫm nghĩ một lúc rồi tự đặt câu hỏi cho chính mình: Có nên cho Linh mượn bút không nhỉ? Tôi hơi băn khoăn. Tiếng trống đã vang lên. Tôi liền về chỗ của mình. Cuối cùng, tôi cũng quyết định được và gọi nhỏ:

– Linh ơi! Tớ cho cậu mượn bút này.

Chiếc bút đó do mẹ tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Màu mực của chiếc bút rất đẹp. Linh nhận được, vẻ mặt phấn khởi lắm. Mỗi khi viết xong mấy chữ, tôi lại ngẩng lên và cảm thấy mực cứ vơi dần đi theo dòng chữ, con số ngay ngắn, thẳng hàng nằm trên trang giấy của bạn. Hết giờ Toán, Linh trả cho tôi chiếc bút và nói:

– Cảm ơn cậu vì đã cho tớ mượn chiếc bút nhé!

Hôm sau, cô trả vở Toán, cả tôi và Linh đều được điểm 10. Tôi mừng lắm vì đã làm được một việc giúp bạn.

Khi về đến nhà tôi kể lại cho mẹ nghe. Mẹ nói: Con hãy cố gắng giúp bạn nhiều hơn khi gặp khó khăn nhé! Tôi như thấm thía câu nói đấy của mẹ và tôi không bao giờ quên được câu chuyện xảy ra ngày hôm đó.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 6

Những ngày vừa qua, liên tiếp các thiên tai xảy ra, lũ chồng lũ, bão chồng bão đã khiến cho cuộc sống của đồng bào miền Trung đang gặp rất nhiều khó khăn. Chính vì vậy, để hưởng ứng tinh thần cả nước hướng về miền Trung, trường tôi đã tổ chức một cuộc vận đồng ủng hộ đồng bào miền Trung.

Dưới sự phổ biến của cô tổng phụ trách, chúng tôi hiểu được các cách ủng hộ. Mỗi học sinh đều có thể tham gia đóng góp ủng hộ theo đơn vị lớp với hai cách. Một là ủng hộ bằng tiền mặt, hai là ủng hộ bằng hiện vật. Đối với cách thứ nhất, chúng tôi có thể ủng hộ số tiền tùy theo điều kiện của mỗi gia đình và tấm lòng của mỗi bạn. Đối với cách thứ hai, chúng tôi có thể ủng hộ quần áo, sách vở, giày dép… cho các bạn học sinh. Toàn bộ số tiền và đồ dùng mà chúng tôi ủng hộ đều sẽ được chuyển tận tay đến những người khó khăn.

Tôi cảm thấy đây là một việc làm vô cùng ý nghĩa. Chính vì vậy, tối hôm đó, khi trở về nhà tôi đã xin mẹ một số tiền nhỏ để đem đi ủng hộ. Sau đó, tôi còn xin mẹ sẽ đem những quần áo còn mới nhưng không mặc nữa hay những cuốn sách cũ mình đã không còn học… Khi mẹ nghe xong, mẹ đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi tôi đã biết chia sẻ và giúp đỡ những người khó khăn.

Tuy rằng, sự đóng góp của tôi chỉ vô cùng nhỏ bé thôi nhưng hy vọng rằng sẽ giúp đỡ được người dân miền Trung, đặc biệt là các bạn học sinh như chúng tôi.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 7

Năm lớp hai, có một chuyện mà đến giờ em vẫn nhớ trong câu chuyện đó em đã đấu tranh với sai lầm của chính mình.

Hôm đó, cô gọi các bạn lên bảng chữa bài tập toán, khi cô gọi bạn Thảo Hương lên chữa bài, em nhìn thấy bạn lúng túng nói gì đó với bạn bên cạnh, lúc bạn lên đến bàn em, bạn nói thầm vào tai em: Phương Anh ơi! Cho tớ mượn vở nhé! Em hơi lưỡng lự rồi đưa cho bạn vở của mình. Các bạn chữa bài xong, cô bảo cả lớp thu vở lúc đó em mới lên nói với cô là Thảo Hương quên vở, cô hỏi: Thế sao lúc này bạn lại có vở và lên chữa bài? Em trả lời là em không biết. Vừa lúc đó, tiếng trống trường từ báo hiệu giờ ra chơi, cô cho các bạn ra chơi, thế là cả lớp ùa ra ngoài như những chú chim non rời tổ, em cũng ra theo. Ra chơi vào, cô trả vở và gọi các bạn đọc điểm, cô gọi đến Thảo Hương thì bạn lí nhí trả lời: Thưa cô, em… em quên vở ạ. Thế là cô cho bạn điểm kém, bạn rất buồn.

Về đến nhà, em kể chuyện của bạn cho mẹ, mẹ bảo em: Con nên đến thú thật với cô thì chắc cô sẽ không nói gì đâu. Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ được. Hôm sau, em đến nói thật với cô là chính em đã cho bạn mượn vở. Chẳng ngờ cô đã không mắng em mà còn khen em trong tiết học sinh hoạt lớp. Hôm đó em rất vui, khi vừa đến gặp mẹ ở nhà em đã tíu tít kể chuyện và em thấy mẹ nói rất đúng.

Câu chuyện đó luôn khắc sâu trong tâm trí em em rất tự hào vì mình đã làm một việc tốt.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn – Mẫu 8

Đối với mỗi người, khi làm được một việc tốt sẽ đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và tôi cũng vậy. Tuy đó chỉ là một việc làm vô cùng nhỏ bé nhưng tôi tin chắc rằng mình đã đóng góp một phần công sức để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.

Vào thứ bảy tuần vừa rồi, nhân dịp chào mừng kỷ niệm ngày Quốc khánh mùng 2 tháng 9, thôn tôi đã tổ chức một buổi tổng vệ sinh. Theo sự chỉ đạo của ban phó trưởng thôn và đoàn thanh niên, mỗi gia đình sẽ tự dọn dẹp vệ sinh trong nhà cũng như khu vực đường làng xung quanh nhà. Bố mẹ tôi đều có việc bận ở công ty nên không thể ở nhà. Chị gái và tôi đã xung phong thay mặt cả nhà tham gia dọn dẹp.

Từ sáng sớm, tôi và chị đã lau dọn nhà cửa, sân vườn. Sau đó, hai chị em tôi cùng nhau quét dọn khu vực đường xung quanh nhà mình. Tất cả những giấy rác đều được chúng tôi gom vào một chiếc túi bóng to và chuyển đến khu vực để rác chung của làng, sau đó chúng sẽ được vận chuyển tới nơi xử lý rác thải. Kết thúc một buổi sáng, nhà cửa và đường làng đã sạch sẽ. Tôi cùng chị tiếp tục theo các anh chị đoàn viên đi nhặt cỏ, tưới tắm cho các cây trong bồn cây dọc theo con đường làng. Dường như, dưới bàn tay chăm sóc của con người, những bồn cây trở nên sạch sẽ hơn, cây cối cũng trở nên tươi tốt hơn.

Sau một ngày lao động chăm chỉ của chúng tôi, cả thôn như được khoác lên mình một chiếc áo mới. Điều đó khiến tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc vì đã đóng góp sức mình vào công cuộc bảo vệ môi trường của quê hương.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 1

Đã bao giờ bạn tự đặt cho câu hỏi rằng mình có phải là người hạnh phúc hay không. Chắc rằng trong mỗi chúng ta không phải ai cũng có được câu trả lời hoàn hảo nhất, vì mỗi người sẽ có những quan niệm khác nhau về hạnh phúc. Với tôi hạnh phúc đơn giản là làm được những việc tốt để giúp đỡ mọi người. Tôi sẽ chẳng thể nhớ được mình đã làm được gì, nhưng tôi luôn nhớ đến một em bé bị lạc mẹ, mà tôi đã giúp em ấy tìm được về nhà.

Câu chuyện ấy, đã xảy ra cách đây hơn một năm. Hôm đó là hôm chủ nhật, tôi được nghỉ học. Tôi lười nhác cuộn mình trong chăn, chẳng muốn bước ra khỏi phòng trong cái thời tiết lạnh giá của mùa đông. Nhưng vì đói bụng, tôi lê bước ra phòng bếp thấy mẹ tôi đã chuẩn bị cho bữa sáng kèm theo đó là lời nhắn trong giấy: “Bố mẹ sang nhà cô Nga có chút việc, 10h sẽ về. Con dậy ăn sáng rồi đi mua cho mẹ một ít cà chua nhé”. Ăn xong, tôi tìm cho mình chiếc áo khoác để chống lại với cái lạnh bên ngoài, lúc ấy tôi nghĩ đi mua đồ thật nhanh rồi về.

Tôi đi đến siêu thị dưới nhà, rẽ nhanh vào quầy hàng thực phẩm tầng một để tìm cà chua. Chẳng mất quá nhiều thời gian tôi đã cầm trên tay túi cà chua chỉ chờ cô nhân viên thanh toán rồi chạy ù về nhà. Trong lúc xếp hàng chờ tính tiền, tôi bâng quơ nhìn ngang dọc, ánh mắt tôi vô tình dừng lại bên một cậu bé chừng 4,5 tuổi đứng nép vào gian hàng bánh kẹo cậu bé có vẻ hoảng sợ như sắp khóc. Trả tiền xong tôi đi lại gần và hỏi em: “Em có cần chị giúp gì không?”. Cậu bé im lặng, không nói gì. Trông em rất lo lắng, tôi cố hỏi xem em đi cùng ai, mẹ em đâu. Thấy tôi nhắc đến mẹ, bỗng dưng em òa khóc nức nở gọi mẹ. Tôi cố dỗ cho em nín, nịnh mãi em mới nói em bị lạc mẹ khi đi tìm mua kẹo mút, mẹ không cho em ăn vì em sâu răng lúc ấy vừa khóc vừa há miệng khoe với tôi hai cái răng sâu. Nhìn em lúc ấy trông đáng yêu lắm. Rồi tôi lấy khăn lau nước mắt cho em và nói: “Chị dẫn em đi tìm mẹ nhé”. Cậu bé gạt nước mắt, đồng ý theo tôi. Tôi dắt em đến chỗ ban quản lí khu chung cư tôi ở, và nói với chú nhân viên ở đó là có em bé bị lạc mẹ, trong siêu thị của chung cư, nhờ chú thông báo giúp để em ấy sớm tìm được mẹ. Nghe xong câu chuyện của tôi chú ấy nhanh chóng lấy điện thoại, bấm số gọi cho mẹ em bé, rồi kể với tôi cách đây vài phút có một cô đến báo con cô ấy đi lạc khi đang mua đồ. Trên loa đang thông báo để tìm em bé, nhưng may mắn tôi dẫn em vào chỗ các chú để em có thể nhanh chóng gặp được mẹ.

Rất nhanh sau đó, tôi thấy bóng dáng một người phụ nữ trẻ tuổi hớt hải chạy vào phòng và nhìn thấy em bé cạnh tôi cô ấy ôm chầm lấy con rồi khóc nức nở. Cô ấy quay lại nhìn tôi và cảm ơn tôi nhiều lắm. Cô hỏi địa chỉ nhà tôi, khi tôi nói thì thật bất ngờ chúng tôi ở cùng tòa nhà vậy cậu bé sún răng kia là hàng xóm của tôi rồi. Sau đó, tôi chào tạm biệt mẹ con cô rồi về. Xách trên tay túi cà chua mẹ dặn mua tôi tung tăng bước về nhà tôi thấy rất vui vì đã làm được một việc tốt. 9h45’ tôi về đến nhà, cửa vẫn đóng bố mẹ tôi chưa về. Tối hôm đó nhà tôi có một vị khách bất ngờ, chính là cậu bé sún răng tôi đã giúp em tìm mẹ lúc sáng. Em đi cùng mẹ đến nhà tôi đển nhà thôi chơi. Khi nghe mẹ em bé, kể lại câu chuyện tôi thấy bố mẹ tôi vui lắm, cảm giác rất tự hào về mình.

Sau hôm đó, tôi cảm thấy rất vui vì mình không chỉ giúp được em bé tìm về với mẹ, mà gia đình chúng tôi có thêm những người hàng xóm tốt bụng. Với tôi đó không còn là một việc làm tốt mà là một mối quan hệ tốt mà tôi có được.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 2

Lâu rồi em mới đọc lại những trang nhật ký từ lâu. Bỗng trong lòng em dâng lên một cảm xúc sung sướng lạ thường khi đọc lại trang nhật ký ngày hôm đó. Bới đó là những dòng nhật kí ghi lại câu chuyện về việc tốt của em đã làm hồi đầu năm học.

Xem thêm  Go For là gì và cấu trúc cụm từ Go For trong câu Tiếng Anh

Hôm đó là trưa thứ Sáu. Tiết trời mùa hè oi ả đến khó chịu. Chim cũng chẳng buồn ca hát. Cây lá cũng mệt mỏi không buồn rung rinh. Ngồi trong lớp, lòng em vô cùng khẩn trương mong sao hết tiết học để chạy thật nhanh về nhà để khoe với mẹ điểm 10 môn Toán. “Tùng, tùng, tùng,…” Tiếng trống trường vừa điểm, em vội vã thu gọn sách vở bỏ vào cặp, chào các bạn trong lớp rồi nhanh chóng chạy về nhà. Dưới cái nắng nóng gần 40 độ của buổi trưa hè, em bước đi thật nhanh. Vừa đi, em vừa nhảy chân sáo vui vẻ. Mặc cho trời nóng nhưng em lại chẳng hề thấy khó chịu, bởi nghĩ đến gương mặt mẹ sẽ cười thật hạnh phúc khi cầm bài làm khiến em quên hết mệt mỏi.

Đến ngã tư giao thông, khi chuẩn bị sang đường bỗng em nghe thấy tiếng nói chuyện của nhóm bạn học sinh:

– Này, này. Hình như cụ già kia bị lạc.

– Không biết nữa. Cậu ra hỏi đi. Mình ngại lắm.

Em quay lại nhìn và thấy có một cụ già mái tóc trắng, gương mặt nhìn khắc khoải, mệt mỏi, đang đứng loay hoay. Cụ mặc bộ quần áo màu nâu, đầu đội nón lá. Lưng cụ hơi còng. Tay cụ xách một giỏ gì đó trông rất nặng. Em tiến lại gần và hỏi cụ:

– Cụ ơi! Cụ sao đấy ạ?

Cụ giật mình, quay lại nói chuyện với em:

– Ôi, cụ đang đi tìm nhà cô con gái mà cụ đi mãi từ sáng đến giờ vẫn chưa tìm được.

Hoá ra cụ bị lạc đường. Lúc đó, em tìm xung quanh có chú công an gần đó không để giúp cụ nhưng hình như không thấy ai. Em thấy khó xử, không biết phải làm gì. Em muốn giúp đỡ cụ nhưng lại nghĩ đến bài kiểm tả và mẹ ở nhà lại phân vân: “ Mình phải làm gì? Hay mình cứ mặc kệ rồi chạy về nhà. Nhưng làm như thế thì mình hư quá. Trời nắng thế này, biết bao giờ cụ mới tìm được nhà. Rồi nhỡ cụ làm sao?…” Bao câu hỏi cứ hiện lên trong đầu mà em không thể giải quyết. Và rồi em quyết định, nói với cụ:

Xem thêm: NaOH + CO2 → NaHCO3 | NaOH ra NaHCO3 – Tailieumoi.vn

– Vậy cụ đưa tờ địa chỉ cho cháu. Cháu sẽ giúp cụ tìm nhà ạ.

Cụ vui mừng, nở nụ cười móm mém:

– Thật à cháu gái. Ôi, cụ cảm ơn cháu nhiều lắm!

Sau đó, em giúp cụ cầm chiếc giỏ và cùng cụ đi tìm nhà. Vừa đi em vừa hỏi chuyện cụ mới biết cụ lên nhà cô con gái chơi, không báo trước cho cô để cô đón nhưng cụ quên mất nhà cô ở đâu nên bị lạc. Cả buổi sáng cụ tìm không thấy. Hơn ba mươi phút đi bộ tìm kiếm, cuối cùng hai cụ cháu cũng đến nơi. Em bấm chuông gọi cửa. Cô con gái của cụ bất ngờ khi thấy cụ. Em kể lại chuyện cho cô nghe.

– Cảm ơn cháu gái. Nhờ có cháu nếu không bây giờ không biết mẹ cô đang phải làm gì. Cháu vào nhà uống nước, ăn cơm với nhà cô. Bây giờ trưa rồi.

Em lễ phép từ chối vì nghĩ đến mẹ đang đợi ở nhà. Em chào cụ và cô rồi nhanh chóng chạy về nhà.

Về đến nhà là hơn 11 rưỡi. Em thấy mẹ đang đứng ngoài cổng đợi. Em chạy vội đến bên mẹ và kể lại chuyện cho mẹ nghe. Vừa kể em vừa đưa mẹ tờ bài kiểm tra. Mẹ vuốt mấy sợi tóc dính trên trán mồ hôi và nở nụ cười hiền:

– Con gái mẹ giỏi lắm. Biết giúp đỡ mọi người khi gặp khó khăn. Ngoan lắm. Mẹ rất vui vì điều này con gái ạ

Nghe những lời khen của mẹ, lòng em sung sướng hạnh phúc vô cùng. Niềm vui như càng tăng thêm.

Khép lại trang nhật kí, em nở một nụ cười thật hạnh phúc. Đó là một kí ức đẹp mà em không bao giờ có thể quên được. Bởi đó là bài học nhắc nhở em luôn phải biết yêu thương giúp đỡ mọi người xung quanh.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 3

Việc tốt đôi khi không cần phải là những việc làm giúp đỡ những người sống xung quanh mình hay trong xã hội rộng lớn. Có những việc tốt là những hành động đối với người thân trong gia đình. Nhân một lần bố mẹ về quê thăm ông nội bị ốm, em đã ở nhà chăm sóc nhóc em bị ốm.

Chiều hôm đó, em về đến nhà, nhưng không thấy tiếng của mẹ. Căn nhà im ắng đến lạ. Em vào phòng khách thấy tờ giấy nhắn trên mặt bàn: “ Bố mẹ phải về quê gấp thăm ông nội sốt cao. Hai chị em ở nhà ngoan. Chiều mai bố mẹ về.” Hoá ra bố mẹ về quê chăm sóc ông nội. Vậy là hôm nay chỉ có em và nhóc Tít ở nhà. Em cất cặp sách, thay quần áo rồi đi đón thằng nhóc. Hai chị em đi bộ về nhà. Nhưng hôm nay thằng bé ít nói hẳn hơn mọi ngày. Về đến nhà nó nằm ườn lên ghế sofa mà chẳng thèm nói câu nào. Mọi ngày khi về đến nhà nó sẽ tíu tít kể chuyện ở lớp cho em nghe. Nhưng hôm nay nó chẳng nói gì, nghe em nói bố mẹ về quê chỉ có hai chị em, nó cũng chẳng buồn hỏi lại, chỉ dạ vâng. Thấy vậy, em hỏi:

– Tít hôm nay sao thế? Mệt à em.

Nó vâng. Em vội sờ trán nó, hốt hoảng:

– Thôi chết, hình như Tít sốt rồi.

Thằng nhóc mệt mỏi nhìn em mà không nói gì thêm. Em lo lắng, không biết phải làm gì. Định gọi cho bố mẹ nhưng nghĩ lại ông nội dưới quê cũng đang sốt cao, bây giờ nếu gọi sẽ càng làm bố mẹ lo thêm nhiều việc. Nghĩ vậy em quyết định sẽ tự chăm cu Tít. Em nhắc nhóc:

– Tít lên gác nằm đi. Chị đi tìm nhiệt kế đo xem sao.

Em vội chạy đi tìm nhiệt kế. 37,5 độ. May mà sốt không cao. Em lấy khăn vắt nước mát chườm lên trán cho nó. Đợi nó ngủ, em đi mua thuốc. Ra ngoài hàng mua một túi thuốc cảm cho Tít mà lòng em đầy lo lắng. Nhìn nó ngủ mà thấy thương nó nhưng không dám điện cho bố mẹ. Đồng hồ điểm 6 giờ tối. Chợt nhớ ra chưa nấu cơm. Nghĩ cu Tít đang ốm, ăn cơm sẽ khó nên em quyết định nấu cháo cho nó. Đó là lần đầu tiên em nấu cháo. Phải cố nhớ những lần mẹ nấu cháo mà em loay hoay khó khăn để nấu được bát cháo nhỏ. Vừa nấu cháo, em vừa chạy qua chạy lại thay khăn chườm chán cho nhóc em. Rồi khi cháo được, thổi cho cháo nguội, em bê lên phòng gọi nhóc dậy:

– Dậy ăn cháo rồi uống thuốc Tít ơi.

Thằng nhóc uể oải thức dậy. Nhìn thằng nhóc 5 tuổi nuốt miếng cháo đầy khó khăn, em thấy thương nó.

– Cháo chị nấu ngon hơn mẹ.

Nghe lời khen của cậu em, em vừa vui vì được khen tay nghề, vừa mừng vì thấy nó có vẻ bớt mệt hơn. Đợi nhóc ăn xong, em đưa thuốc cho nhóc uống rồi dọn dẹp xung quanh. Thằng nhóc ăn cháo và uống thuốc xong thì ngủ đến tận hôm sau. Đêm đó, em vừa ngủ vừa thỉnh thoảng quay sang sờ trán nhưng may sao cậu nhóc không sốt nữa.

Sáng hôm sau, thằng nhóc khoẻ hẳn. Cu cậu lại cười nói vui vẻ. Nhìn nhóc khẻo em thấy nhẹ lòng và sung sướng. Chiều bố mẹ về, em kể bố mẹ nghe mọi chuyện. Bố mẹ ôm em vào lòng, xoa đầu khen em:

– Con gái ngoan lớn thật rồi. Giỏi lắm

Lời khen của bố mẹ khiến em vui mừng xiết bao.

Việc tốt đôi khi là những điều thật nhỏ bé, không cần là những điều gì to lớn. Điều quan trọng nó xuất phát từ tấm lòng yêu thương, sự chân thành của mỗi người. Vậy việc tốt của bạn là gì? Hãy cùng chia sẻ với mọi người việc tốt bạn đã làm nhé.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 4

Từ nhỏ, mẹ đã luôn dạy tôi phải biết giúp đỡ những người xung quanh, những người người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Tôi luôn khắc gi lời dạy ấy ở trong lòng. Đặc biệt, có một lần tôi đã trả lại đồ cho người bị mất và tôi rất tự hào về điều đấy,

Hôm đó, trên đường đi học về, vì là buổi trưa nên đường rất vắng. Đang đi, bỗng tôi nhìn thấy một vật gì đó màu đen nằm trên vỉa hè. Tiến lại gần, tôi mới thấy đó là một chiếc ví. Tôi nhặt lên rồi đi thật chậm, vừa đi vừa nhìn xung quanh xem ai là chủ nhân của nó. Một lúc sau vẫn không thấy ai quay lại tìm kiếm, có lẽ người đó đã đi xa hoặc không biết là mình đã đánh rơi. Bao câu hỏi chợt hiện lên trong đầu tôi. Không biết cái ví này là của ai nhỉ? Một anh công nhân hay một cô nhân viên nào đó? Trong chiếc ví này sẽ có gì nhỉ? Giấy tờ, tiền bạc chăng? Nghĩ đến đó lòng em bỗng rạo rực hẳn lên. Nếu như có số tiền này, em sẽ mua được rất nhiều búp bê, truyện tranh, quần áo mới – những thứ mà em đã ao ước từ lâu. Tưởng tượng ra những thứ ấy, em thích lắm, bước chân ngày càng nhanh hơn, Lúc này đường vắng như thế, đâu có ai nhìn thấy mình đâu mà lo.

Chợt em nhớ lại lời dặn của mẹ, phải trở thành một người tốt, mà người tốt thì cần phải trung thực. Đúng rồi! Mình phải tìm cách trả lại chiếc ví này thôi. Có lẽ chủ nhân của chiếc ví này đang lo lắng lắm. Nhưng biết làm cách nào để trả lại bây giờ? Chỉ còn cách mang nộp cho các chú công an thôi. Nghĩ thế, em liền nhanh chân chạy đến đồn công an, trình bày và nộp chiếc ví cho các chú. Sau khi nghe xong, chú cười tươi xoa đầu em và bảo: “Cháu ngoan lắm, không tham lam, nhặt được của rơi biết trả lại cho người bị mất.” Chú đưa cho em một tờ biên bản và nói em ghi tên, trường lớp và địa chỉ nhà vào. Sau đó, em chào chú rồi vui vẻ về nhà. Sáng thứ hai tuần sau, em bất ngờ được nhà trường tuyên dương về hành động đẹp của mình làm em cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào.

Ba mẹ em khi biết chuyện thì rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui. Em rút ra được một bài học cho mình đó là niềm vui không chỉ vì được nhận từ người khác mà bản thân mình cũng phải biết cho đi, biết quan tâm và giúp đỡ mọi người để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 5

Ông cha ta có câu:

Bầu ơi thương lấy bí cùng Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.

Đó là câu ca dao mà bà đã dùng để dạy em về lòng thương người, biết quan tâm, giúp đỡ người khác. Và chiều hôm qua, em đã thực sự làm được một việc tốt, giúp cho bạn học của mình.

Chiều ngày hôm qua, như thường lệ, sau khi tan học thì mọi người nô nức ra về. Em có hẹn các bạn gần nhà rằng sau khi về nhà cất cặp sách sẽ tụ tập ở sân bóng gần nhà để chơi đá bóng. Trong lúc đang soạn sách vở thì em nhận thấy rằng bạn Linh – ngồi phía sau em có vẻ rất khó chịu. Thế là,e m liền tiến lại gần và hỏi thăm:

– Linh ơi, cậu làm sao thế?

– Lúc nãy, khi đi vệ sinh, mình bị va cánh tay vào cửa, bây giờ đau quá, không nhấc lên được – Linh nhăn nhó trả lời.

Nghe vậy, em lo lắng:

– Trời, vậy cậu đã xuống phòng y tế chưa? Đê cô Mai khám lại cho. Bị thương ở tay là nguy hiểm lắm đấy nhé.

Linh khẽ trả lời:

– Mình xuống gặp cô Mai rồi. Cô bảo chỉ là bị thương phần thịt thôi, xoa dầu bóp vài hôm là hết.

– Vậy thì yên tâm rồi – Em thở phào.

Thế nhưng, vừa quay đi, em lại quay phắt lại hỏi:

– Thế thì làm sao cậu về được nhà? Mình nhớ là bố mẹ cậu đã về quê thăm bà ốm rồi mà?

– Đấy, thế nên nãy giờ mình đang ngồi nghĩ cách đây này. Thật khó quá.

Cả em và Linh cùng mặt ủ mày chau suy nghĩ. Các bạn trong lớp đã về gần hết rồi, chỉ còn lác đác vài bạn đang vội vàng thu dọn nốt. Thế là, em reo lên:

– Hay là để mình đèo cậu về nhà nhé!

– Nhưng nhà mình ngược hướng với nhà cậu mà. Như vậy trời tối cậu mới về đến nhà đấy. Mà cậu còn cái hẹn đá bóng với tụi Hùng, Kiên, Tuấn đấy – Linh ái ngại trả lời.

Em cười xòa:

– Ôi trời, cậu không phải lo đâu. Mình không có sợ trời tối đâu mà. Cứ xem như là mình đang được đi dạo phố đi. Còn vụ đá bóng thì hôm khác cũng được, có gì mà phải ngại chứ.

Nghe em nói vậy, khuôn mặt Linh dãn ra, nở một nụ cười tươi rói. Thế rồi, em vội mang cặp lên lưng, rồi xách cặp giúp Linh, cả hai cùng hăm hở tiến về phía nhà để xe. Trên đường về, chúng em cùng nhau nói cười rôm rả. Đến hôm nay em mới biết, thì ra Linh là người vui tính đến vậy. Những câu chuyện tiếu lâm dí dỏm, thú vị cậu ấy kể như mãi không hết được. Khiến cho con đường dường như ngắn đi. Thỉnh thoảng những cơn gió lướt qua, thổi khô đi những giọt mồ hôi vương trên gò má em. Đến nơi, em giúp Linh mang cặp vào tận nhà, sau đó vội vàng quay về nhà. Linh có giữ em lại ngồi chơi, nhưng em từ chối, vì muốn nhanh về nhà kịp giờ cơm. Cậu ấy cứ cảm ơn em mãi, khiến em vô cùng ngại ngùng. Nhưng xen vào đó là niềm tự hào khi mình đã làm được một việc tốt giúp cho người khác.

Trên đường về nhà, em đạp nhanh như bay. Cả cơ thể nhẹ bẫng, dù đã đạp xe cả một quãng đường dài. Có lẽ, chính bởi niềm vui khi giúp bạn đã khiến cho em được vui sướng, đến quên hết mệt nhọc như thế nào.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 6

Chiều hôm ấy như mọi ngày em đi bộ từ trường về nhà. Trên đường đi em bỗng thấy một chiếc ví màu đen rơi dưới gốc cây. Tò mò em tiến lại nhặt lên xem thì thấy trong đó có khá nhiều tiền. Chắc chủ nhân của nó đã vô tình đánh rơi trong lúc đứng cạnh gốc cây này. Chẳng biết người đó có hay rằng mình bị mất nhiều tiền như vậy? Nếu phát hiện ra thì biết đằng nào mà tìm cơ chứ? Em đảo mắt nhìn xung quanh xem liệu có ai có thể là chủ nhân của chiếc ví? Nhưng em chỉ thấy những bóng người vội vã hối hả trong giơ tan tầm, chẳng ai có vẻ gì là người mất đồ cả.

Trong thoáng em nghĩ hay là mang ví về nhà? Nếu thế thì người ta cũng biết đâu mà tìm? Số tiền này có thể mua được truyện tranh và đồ chơi mà em muốn. . Nhưng em vội nhớ tới những điều thầy cô dặn mà gạt bỏ ngay ý nghi xấu xa đó đ. Số tiền trong ví đối với người mất có lẽ rất lớn. Hơn nữa nếu tìm lại được chắc người đó mừng lắm. Mà mình lại làm được một điều tốt. bố mẹ cũng dặn rằng đừng bao giờ tham lam những thứ không thuộc về mình.

Đúng! Mình sẽ đem số tiền này trả về chủ nhân của nó. Nhưng biết tìm ai mà trả đây? Bỗng chốc trong đầu em hiện ra hình ảnh chú trực ban ở công an phường mà em thường lễ phép chào mỗi lần đi học về. Nghĩ bũng, em chạy ngay đến đó nhờ chú giúp đỡ. Đến nơi thấy chú chuẩn bị tan làm, may thay mà vẫn kịp

Thấy em hớt hải chạy đến, chú hỏi:

-Cô bé có chuyện gì mà hối hả thế? Muộn rồi sao chưa về nhà?

-Chú ơi cháu vừa nhặt được cái ví này của ai đánh rơi mà không biết tìm ai trả

Chú mỉm cười khen em thực thà và mở ví ra kiểm tra. Trong đó có một số giấy tờ khá quan trọng như bằng lái xe, thẻ ngân hàng,.. cùng tiền mặt.

-Cháu đúng là cô bé ngoan, không tham lam xấu bụng. Cháu ghi tên và trường lớp vào biên bản nhé

Sau đó em chào chú và đi về nhà, lòng tràn ngập niềm vui. Em hồ hởi khoe bố mẹ về viêc mình vừa làm và cũng được lời khen ngợi của bố mẹ. mấy hôm sau, cô giáo biết được việc ấy nên đã tuyên dương em trước lớp. Cô dặn các bạn lấy em làm gương về con ngoan trò giỏi- cháu ngoan Bác Hồ

Em thấy rất vui vì mình đã làm được một viêc tuy nhỏ nhưng khi nhận được những lời khen ngợi từ mọi người, em thấy vô cùng tự hào

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 7

Trên tivi lại vang lên câu hát “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…”. Cô ca sĩ cứ ngân lên những giai điệu miên man, còn em thì cứ phấn khởi nhớ về việc tốt mà mình đã làm được vào sáng nay.

Như thường lệ, vào sáng chủ nhật hàng tuần, em đều dậy sớm để chạy bộ quanh xóm. Khi em đang thoải mái hít thở bầu không khí trong lành của sáng sớm, thì nhìn thấy bóng ai thấp thoáng ở bên kia. Tò mò em tiến lại gần thì thấy chị Lan. Em ngạc nhiên hỏi:

– Em chào chị Lan ạ, chị đi đâu mà lại dựng xe ở đây thế ạ?

– Chào Thư, chị đang tìm ví em ạ. Lúc nãy, chị tránh con chó nên ngã xe, ví văng ra, rơi đâu đó quanh đây rồi. Khổ quá đi thôi – Chị Lan than thở.

Nghe vậy, em liền nói tiếp:

– Có phải chiếc ví màu vàng không ạ, để em tìm với chị nha.

Nói rồi, chưa đợi chị ấy trả lời, em liền bắt tay vào tìm kiếm. Thấy vậy, chị Lan liền cười và nói: “Vậy chị cảm ơn Thư trước nhé”.

Cùng chị Thư, em cặm cụi vạch từng khóm cỏ, tìm ở từng khe tường, chăm chú hết sức để tìm chiếc ví. Chợt, ở dưới mương nước gần đấy em thấy một vệt màu vàng. Vội tiến lại gần, em thấy rõ một chiếc ví màu vàng đang nằm trên bãi bùn. Do mấy hôm nay, trời nắng to, nên mương nước cạn đi, để lộ phần bùn sình lên. Nghe tiếng em, chị Lan mừng rỡ chạy lại, nhận ra đúng là ví của mình. Có lẽ do phần cỏ lau che lấp, nên mãi chị Lan không nhìn thấy. Nhưng bây giờ, lại một vấn đề nữa đặt ra. Để lấy được chiếc ví thì phải đi xuống phần bùn lầy, mà chị Lan một lát nữa phải đi lên trường để nộp bài tập. Vì tìm ví đã lâu nên chị không có đủ thời gian để vòng về nhà. Thế là, không ngần ngại, em cởi dép, xắn quần lên, lội xuống dưới để lấy ví lên. Chiếc ví đã dính bẩn, nhưng thật may giấy tờ và tiền ở bên trong vẫn sạch sẽ. Chị Lan sung sướng nhận lấy chúng từ tay em, rồi ôm chầm lấy em, cảm ơn rối rít. Em vui lắm. Chị dúi vào tay em tờ 50.000 đồng, bảo là quà cảm ơn, nhưng em kiên quyết từ chối. Thấy vậy chị đành thôi. Xong xuôi, chị lên xe, chạy vội lên trường, trước khi đi còn không quên quay đầu lại cảm ơn em lần cuối.

Thế là, em trở về nhà với một đôi chân dính đầy bùn đen. Kì cọ mãi mới sạch được. Thế nhưng, trên đường về nhà và cả trong lúc rửa chân, lúc nào em cũng cười tươi rực rỡ. Hạnh phúc vì mình đã làm được một việc tốt.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 8

Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Em đã làm được một việc tốt: nhặt được của rơi, trả lại cho người bị mất.

Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chậm chậm, vừa đưa mắt ngó chừng xem ai là chủ nhân của nó.

Một lúc sau, vẫn không thấy người tìm kiếm. Em đoán người đánh rơi đã đi xa hoặc không biết rằng mình đã đánh rơi. Nếu biết, chắc giờ này người ấy đang loay hoay tìm kiếm. Ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi này đựng những gì? Tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc?

Bao câu hỏi hiện lên trong óc. Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa. Không ai chú ý tới em. Em nghĩ là trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua quần áo mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu. Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi lễ phát động thi đua như văng vẳng đâu đây: Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hổ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi…Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!

Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.

Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chi có một chú trực ban. Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:

– Có chuyện chi đó cháu?

– Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!

Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:

– Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu mình xem trong này có những gì để còn ghi vào biên bản.

Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai trăm ngàn tiền mặt. Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu Cầu em viết tên và địa chỉ xuống phía dưới.

Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách tuyên dương trong tiết chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động. Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ. Đó chính là chủ nhân của chiếc túi. Bác cám ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn để mua sách vỏ và đổ chơi nhưng em kiên quyết từ chối.

Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 9

Em từng nghe mẹ nói rằng: “Trao yêu thương sẽ nhận lại yêu thương” nhưng chưa bao giờ em hiểu hết được ý nghĩa của câu nói ấy cho đến khi em giúp đỡ được một bà cụ nghèo khổ, lúc bấy giờ em mới thấy rằng khi trao yêu thương cho người khác không chỉ nhận lại tình yêu của mọi người mà còn đem lại niềm hạnh phúc cho chính bản thân mình.

Em còn nhớ hôm ấy là một buổi sáng mùa đông, trời đã bớt sương, những tia nắng yếu ớt đã lấp ló xuất hiện, nhưng cái giá buốt vẫn còn trong gió. Chúng em có tiết học thể dục ngoài trời, ai nấy đều co ro vì cái lạnh, hai tay đút chặt vào túi áo không muốn rời. Trong lúc chúng em tự khởi động để chờ cô giáo vào lớp bỗng xuất hiện một bà cụ đã già đang tiến lại gần. Người cụ gầy gò, đi liêu xiêu trong gió lạnh. Cụ mặc một chiếc áo không còn nhìn được rõ là màu gì nữa, có lẽ trước đây nó màu đỏ nhưng vì mặc lâu đã chuyển sang màu nâu bạc, trên tay áo đã sờn đi vì mặc nhiều, những vết cáu bẩn ở tay áo làm mọi người chẳng dám đến gần. Đôi tay cụ run lên vì cái lạnh, trên khuôn mặt hiện rõ sự khắc khổ, đôi mắt mờ đi, cái miệng món mém tím lại và run lập cập. Cụ tiến gần tới chỗ chúng em đang tập trung, trên tay cụ cầm một chiếc giỏ có đựng: kẹo cao su, vài gói tăm bông, mấy gói tăm và mấy chiếc bật lửa,… Hình ảnh này quả thực rất quen thuộc với chúng em, vì ngày nào đi học về, ra đến cổng trưởng chúng em đều bị những người như cụ xúm lại vây quanh mời mua. Các bạn của em thấy cụ tiến đến đều đứng tránh sang một bên, cụ mời đến ai bạn đó đều xua tay đến đó. Cụ thất vọng, đi hết bạn này đến bạn khác mong mỏi một tấm lòng hảo tâm sẽ mua giúp cụ. Nhưng đã đi gần hết lớp học rồi mà vẫn chưa có bàn tay đưa ra giúp đỡ cụ. Có những bạn còn bàn tán “bà ấy bẩn quá” “sao lại cho bà ấy vào đây nhỉ”,…

Xem thêm  Cây xà nu: Ý nghĩa, hình ảnh, cách trồng, chăm ... - PGD Phú Riềng

Rồi bà chầm chập đi đến chỗ em. Em cũng đã định như các bạn khác, chỉ cần xua tay một cái thật lạnh lùng là bà cụ sẽ bỏ đi. Nhưng khi cụ đến gần, ánh mắt cụ nhìn em tha thiết, như van nài làm ơn hãy giúp cụ, lúc bấy giờ em không đủ can đảm để nhấc cánh tay mình lên nữa. Em nhìn lại cụ, rồi lục tìm khắp túi nọ đến túi kia, trong người em không còn một đồng nào để mua giúp cụ. Thực sự lúc đó em cảm thấy mình mới bất lực làm sao, trong lúc cụ cầm em giúp đỡ nhất mà em lại chẳng thể làm gì giúp cụ. Em chợt nhớ mình vẫn còn một chiếc bánh bao được mẹ mua cho ăn sáng, nhưng em chưa kịp ăn thì đã vào lớp. Em quyết định lấy chiếc bánh bao ấy, kính cẩn hai tay biếu cụ và nói: – Cụ ơi, cháu chẳng có tiền để mua giúp cụ, chỉ còn chiếc bánh này, cụ cầm lấy và ăn cụ nhé. Lần sau cụ đến cháu nhất định sẽ mua giúp cụ, cụ nhé.

Em trao chiếc bánh cho cụ, ánh mắt cụ hiện lên vừa rạng rỡ, vừa tràn đầy tình yêu thương. Cụ cầm lấy chiếc bánh, đôi bàn tay lạnh cóng làm cho em giật mình. Chắc hẳn cuộc sống của cụ rất cực khổ, bởi vậy mà đến tuổi này cụ vẫn phải vất vả đi bán hàng rong. Cụ cầm lấy chiếc bánh rồi cảm ơn em, giọng cụ nghẹn lại, khóe mắt đã ươn ướt. Như nghĩ ra điều gì đó, cụ vội lấy trong chiếc giỏ của mình một phong kẹo trao cho em, và bảo đó là quà tặng cho lòng tốt bụng của cháu. Em nhất quyết không cầm và trả lại cho cụ.

Xem thêm: Soạn bài Luyện tập phân tích và tổng hợp – Ngữ Văn 9

Cụ cầm cả phong kẹo và chiếc bánh trong tay rồi quay đi, bước chân cụ nhanh hơn, các bạn trong lớp quay trở lại giờ học. Em vẫn cố ngoái theo cụ, cụ đi đến chỗ rẽ thì dừng lại, ở góc đường một đứa bé không rõ trai hay gái chạy ra ôm chầm lấy cụ. Có lẽ nó vui lắm vì cụ mang về chiếc bánh cho nó. Một chiếc bánh bé tí hon thôi mà có thể làm nó vui mừng đến vậy. Còn em, đôi khi không biết quý trọng, vứt đi những đồ ăn mẹ đã chuẩn bị, mẹ đã mua cho. Em quả thật là một cô bé hư, từ sau lần ấy em không bao giờ dám vứt đồ ăn đi nữa.

Việc tốt ấy của em thật nhỏ bé, nhưng em đã cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Chỉ một chiếc bánh nhưng bằng tấm lòng chân thành em đã mang đến niềm vui cho cả cụ và em bé, không chỉ vậy em còn rút ra cho minh những bài học quý giá: phải luôn trân trọng những thứ mình có và giúp đỡ người khác khi có thể.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 10

Trong cuộc đời, mỗi người đều đã từng làm được một việc tốt. Điều đó có thể khiến chúng ta cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc. Bản thân tôi cũng đã từng làm được rất nhiều việc tốt.

Tôi vẫn còn nhớ hôm đó là chủ nhật. Khi ấy, tôi cùng các bạn trong xóm rủ nhau đi đá bóng. Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ và sôi nổi về trận đấu sắp tới. Cả nhóm đều hy vọng có thể giành chiến thắng trước đội bóng của xóm Đông – một đội bóng rất mạnh trong làng. Cả đội đang rất quyết tâm.

Nhưng khi cả nhóm đang đi gần đến sân bóng, tôi chợt nhìn sang phía bên kia đường có một cụ bà đang sách một túi đồ rất nặng. Bỗng nhiên có một đám thanh niên bốn năm người đi ngang qua, xô vào người bà cụ khiến bà đánh rơi túi đồ. Chiếc túi rơi xuống đất, những quả cam ở trong túi lăn ra xa. Chắc có lẽ bà cụ vừa đi chợ về. Đám thanh niên nọ thấy vậy nhưng vẫn không quay lại xin lỗi và nhặt đồ lên giúp bà cụ. Họ chỉ quay lại nhìn rồi mỉm cười rồi lại nhanh chóng bước đi.

Những người đi dưới đường cũng không ai chịu dừng xe lại giúp đỡ bà cụ. Tôi thấy thế liền chạy tới giúp bà nhặt những quả cam còn đang rơi, xếp cẩn thận vào chiếc túi rồi đưa lại cho bà cụ.

Bà cụ mỉm cười rồi nói với tôi:

– Bà cảm ơn cháu nhiều lắm! Cháu quả là một đứa trẻ ngoan ngoãn!

Tôi liền nhanh nhảu hỏi bà cụ:

– Không có gì đâu ạ… Bà ơi, bà đi đâu để cháu đưa bà đi ạ?

Bà cụ trả lời:

– Nhà bà ở bên đường, gần ngay sân bóng kia kìa.

Tôi đang trò chuyện với bà cụ thì thấy cả nhóm bạn của mình chạy lại. Nghe thấy bà cụ trả lời, cả nhóm đồng thanh đáp.

– Vậy ạ? Vậy để chúng cháu đưa bà qua đường ạ!

Tất cả cùng nhau mỉm cười hớn hở. Cả nhóm cùng dắt bà cụ qua đường một cách thật cẩn thận. Trên đường đi, bà cụ còn hỏi han chúng tôi rằng đang đi đâu. Tôi đã đại diện cả nhóm kể lại cho bà về cuộc thi đấu sắp tới. Bà nói rằng những đứa trẻ tốt bụng như chúng tôi chắc chắn sẽ giành được chiến thắng. Chúng tôi càng thêm tự tin hơn về kết quả cuối cả đội.

Sau khi đưa bà về đến nhà, cả nhóm nhanh chóng vào sân bóng. Cũng may vẫn còn thời gian để chuẩn bị trước trận đấu. Trận đấu diễn ra vô cùng căng thẳng. Cuối cùng chúng tôi đã giành chiến thắng với tỉ số 2 – 1. Bàn thắng ấn định chiến thắng do chính tôi ghi công.

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…” – đó là những lời trong bài hát “Để gió cuốn đi”. Lời ca gửi gắm ý nghĩa về tấm lòng biết sẻ chia trong cuộc sống. Khi làm được việc tốt, chúng ta sẽ nhận lại nhiều thứ quý giá.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 11

Có một lần tôi đã không hoàn thành tốt nhiệm vụ trực nhật của mình, ấy vậy mà tôi không những không bị phê bình mà còn được biểu dương nữa. Chắc hẳn các bạn rất tò mò “tại sao lại thế?”, phải không nào? Tôi sẽ kể các bạn nghe.

Hôm ấy, thứ năm, trời mưa dầm dề. Tôi thấy thật xui xẻo vì đúng hôm tôi phải đến sớm trực nhật. Tôi mặc áo mưa, xắn quần đến đầu gối, chần thấp chân cao bước trên con đường nhão nhoét đầy bùn đất, ổ voi ổ gà sũng nước. Chợt tôi nhìn thấy từ xa một bà cụ gầy yếu xiêu vẹo chống chiếc gậy dò dẫm từng; bước một, người như muốn đổ. Tôi vội đi lại chỗ cụ, lễ phép hỏi:

– Thưa bà, bà có việc gì mà lại đi giữa trời mưa thế này ạ?

Bà cụ nhìn tôi, móm mém cười:

– À, đứa con gái của bà ở làng bên bị ốm. Bà lo quá nên sang xem sao.

Đúng như mẹ tôi dạy, hạnh phúc luôn đến khi ta làm việc tốt

Tôi ái ngại nhìn con đường phía trước. Từ đây sang làng bên dễ đến hai cây số, liệu bà cụ có thể sang tới nơi? Ngần ngại một lúc, tôi nói với bà:

– Bà ơi, đường từ đây sang làng bên xa lắm. Hay bây giờ, bà vịn vào tay cháu, cháu đưa bà sang làng bên nhé!

Bà cụ mừng rỡ:

– Bà cũng đang lo, đường trơn quá, lỡ ngã thì khổ lắm. May quá, có cháu giúp bà rồi.

Thế là hai bà cháu tôi, bà vịn cháu, cháu đỡ bà cùng “dắt” nhau đi. Trời sáng dần, một số anh chị học sinh cũng đang trên đường tới trường. Có anh chị còn vô lễ, lấn đường của bà cháu tôi. Trời mỗi lúc một mưa to, gió mỗi lúc một thổi mạnh. Thấy bà cụ co ro, răng đập vào nhau lập bập, tôi biết là bà đang lạnh. Bà lẩm bẩm: “Thời tiết thế này chỉ tội con người thôi”. Tôi vội dừng lại, cởi áo khoác của mình ra choàng lên người bà cụ. Bà tấm tắc khen:

– Cháu thật ngoan ngoãn, hiếu hạnh.

Dần dần, hai bà cháu cũng tới được làng bên. Bà cảm ơn tôi mãi. Đợi bà vào làng rồi, mặc trời mưa, tôi ba chân bốn cẳng chạy tới lớp. Muộn gần nửa tiếng. May quá, bạn Hà cùng bàn đã trực nhật giúp tôi, Cô giáo phê bình

– Hôm nay bạn Dương đã không hoàn thành nhiệm vụ trực nhật của mình lại còn đi học muộn. Cô phê bình bạn Dương trước lớp.

Tôi liền đứng dậy, xin phép cô kể lại nguyên nhân đi học muộn để cô và các bạn nghe. Cô giáo và cả lớp hiểu ra mọi chuyện cô không phê bình tôi nữa mà còn biểu dương:

– Bạn Dương tuy đi học muộn nhưng đã làm được một việc tốt, thật đáng khen. Cô sẽ đề nghị nhà trường khen thưởng. Thôi, chúng ta tiếp tục bài học.

Tuy hơi mệt nhưng tôi cảm thấy rất vui vì đã làm được một việc tốt. Đúng như mẹ tôi dạy, hạnh phúc luôn đến khi ta làm việc tốt.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 12

Từ hôm qua đến giờ mẹ vẫn khen em hoài vì em đã làm được một việc tốt khiến cho mẹ hài lòng. Đó là việc em dẫn một bà cụ qua đường lúc đường đang đông người lại qua và trời nắng chang chang.

Hôm đó em với mẹ đi siêu thị về, mẹ xách rất nhiều đồ. Em phụ mẹ xách một túi rau và hai cái bánh mỳ. Em đội một cái mũ rộng vành để che năng, còn mẹ đội một cái nón có màu vàng như nắng. Lúc mẹ và em đi đến ngã tư đường thì thấy một bà cụ tay xách một túi đồ nặng, mắt nheo lại, nhìn dòng người qua lại. Hình như bà cụ đang muốn đi sang bên kia đường nhưng chưa đến đèn đỏ. Bà chừng 80 tuổi, vì mái tóc của bà bạc phơ hết rồi, em nghĩ không biết con cái của cụ đâu rồi mà lại để cụ đi một mình ngoài đường như vậy.

Em nói với mẹ và muốn chạy lại dìu bà cụ qua đường. Mẹ nhìn em cười và xoa đầu bảo em ngoan và biết giúp đỡ người khác. Mẹ đỡ lấy túi đồ trên tay em và bảo em dìu bà qua đường cẩn thận. Em chạy ù lại phía bà và nói:

– Bà ơi cháu dìu bà qua đường nhé

Mắt bà chợt sáng lên, mỉm cười với em:

– Cháu ngoan quá, bà cảm ơn cháu nhé

Lúc đó em nắm lấy tay bà, bàn tay thô ráp, xạm đên như tay bà ngoại của em. Em dìu bà đi cẩn thận khi có đèn đỏ dừng lại. Khi qua đến bên kia đường bà hỏi tên tuổi, em hoc trường nào. Bà khen em ngoan, là người tốt biết giúp đỡ người khác. Bà cho em hai quả lê rất to, có màu vàng dịu. Bà cảm ơn rồi từ biệt em ở đó. Từ lúc nãy tới giờ mẹ vẫn đứng từ phía xa và nhìn em.

Hôm đó về nhà mẹ khoe với bố, mẹ mua cho em hai cây kem chanh bạc hà mát lịm. Em vui vì đã làm được một việc tốt như vậy. Em sẽ cố gắng phát huy hơn nữa.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 13

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chí ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.

Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắc về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về dến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:- Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi.

– Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít. Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em.

Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 14

Hôm qua, em đã làm được một việc tốt, đó là giúp một cụ già sang đường ở một nơi mà xe cộ đi lại rất đông. Việc làm đó tuy rất nhỏ nhưng làm em cảm thấy rất vui vì mình đã giúp đỡ được người khác giống như những bài mà cô giảng về đạo đức ở trên lớp.

Ở trên lớp, cô giáo hay kể về những gương người tốt việc tốt cho chúng em nghe, và nhắc nhở phải cố gắng học tập theo những tấm gương đó. Và cho chúng em một bài tập về nhà là hãy sưu tầm gương người tốt, việc tốt. Em cảm thấy rất khâm phục nhiều bạn dù nhỏ tuổi nhưng đã có những hành động thật cao cả. Em tự hứa với lòng mình là phải học tập theo.

Thế rồi, hôm qua trong lúc đi học về, mẹ em đèo em ghé vào một hàng tạp hóa để mua một số đồ dùng. Trong khi mẹ mua hàng, em để ý thấy một bà cụ cũng khá già đứng ở đường bên này và hình như cụ đang muốn sang đường. Nhớ đến lời cô giáo dặn và những tấm gương sáng mà cô kể em liền xin phép mẹ để đưa cụ sang đường.

Em chạy ra và hỏi: “Cụ muốn sang đường phải không ạ”, cụ gật đầu và nói: “Cụ định sang đường mà đường đông quá”. Nghe vậy em liền một tay nắm tay cụ, một tay giơ cao để làm dấu hiệu xin đường. Em cảm giác như cụ nắm chặt lấy tay mình và run run, chắc là cụ rất sợ. Đưa cụ sang đến bên kia đường cụ cảm ơn em và chúc em học tập tốt, em liền trả lời: “Không có gì đâu ạ” và chào cụ, em quay trở lại chỗ mẹ và cảm thấy rất vui.

Mẹ cũng khen em về việc làm đó, mẹ bảo nhỏ mà đã biết giúp đỡ người khác như vậy là rất tốt, về nhà em sẽ kể với bố và bà, chắc bố và bà cũng sẽ khen em giống như mẹ. Mai khi đến lớp, em sẽ kể cho các bạn nghe về việc làm của mình, vậy là bài tập về nhà mà cô giáo giao em đã hoàn thành xong mà không phải đi tìm ở đâu cả mà là của chính bản thân mình.

Cô giáo em hay dặn: “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ”, các bạn hãy làm thật nhiều việc tốt, dù là những việc rất nhỏ nhưng cũng rất đáng khen.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 15

Vào một buổi trưa trời mưa, em đang đứng bên hiên của cổng trường đợi ba rước. Em nhìn thấy một bà cụ, tay ôm một vật gì đó đang đội mưa cố gắng xin qua đường. Bà trú mưa ngay chổ em đang đứng, em nhận ra là bà cụ hay bán vé số gần cổng trường em.

Em nhận ra bà bởi nụ cười tươi rối mang theo bao nếp nhăn hằng sâu trên mặt. Vẫn nụ cười đó và nhìn em, em cũng cười lại gật đầu chào bà. Bà ngồi xuống bậc thềm tay xoa vào nhau để tạo hơi ấm. Bổng bà khum khum như đang che chở cho vật gì đó. Thì ra là một chú chó con đang run bần bật vì ướt mưa. Đôi tay gầy trơ xương của bà cũng đang run run vì lạnh. Cái nón là cũ rách không che được hết những giọt mưa, nên tóc bà cũng ướt.

Bà mặc cái áo cũ mỏng tanh, nước mưa làm nó ướt thấm và da thịt bà. Đôi dép bà mang cũng đã cũ, nó đứt nên em thấy có nhiều chổ được vá lại bằng dây mũ. Nhìn bà đáng thương lắm, sau bà già rồi mà vẫn phải đi bán vé số kiếm tiền. Con cháu bà đâu sau để bà dằm mưa thế này? Em tự hỏi bản thân mình như thế. Ngồi cạnh bà nên thấy rõ những lọng tóc ướt rủ lên cổ, lên mặt bà. Có lẻ bà mắc mưa nên rất lạnh, gương mặt bà trắng bệch ra, cả đôi môi cũng thế. Bà bảo bà nhặt được chú chó cạnh bờ sông, thấy tội nghiệp với lại bà sống một mình nên bà mang về nuôi cho vui.

Em cảm thấy bà rất tốt bụng, trong lúc khó khăn bà vẫn sẵn lòng cứu giúp chú chó. Trong lúc ấy em nhớ đến người bà đã mất của em, bà cũng yêu thương động vật, cũng hiền từ như bà lão này. Bổng em thấy thương bà lão bán vé số vô cùng. Em không biết phải làm gì, chợt em nhận ra chiếc áo khoác của mình còn để trong cặp. Mẹ đã mua cái áo khác mới rộng hơn cho em nhưng em vẫn thích áo chiếc áo cũ này . Em lấy từ cặp ra chiếc áo khoác và đưa cho bà mặc cho ấm. Bà không nhận, em vội giải thích là chiếc áo này em mặc không vừa nữa cho bà mặc cho ấm. Em tỏ vẻ ái ngại khi mình cho bà chiếc áo cũ. Em nói mãi bà mới chịu nhận. Bà cười bảo không sao, chiếc áo này tuy cũ nhưng rất ấm, ấm tình người. Em không hiểu ấm tình người là gì nhưng em cảm thấy rất vui. Trong lòng như nở hoa, vui hơn cả nhận được quà. Cảm xúc lúc ấy của em rất khó tả, chỉ có thể nói là rất vui, rất hạnh phúc vì giúp được bà lão.

Em về kể lại chuyện ấy cho ba mẹ nghe, em sợ ba mẹ sẽ mắng vì cái áo khoác. Nhưng ba không nói gì cả, chỉ xoa đầu em và cười. Còn mẹ thì cười và khen em biết thương người già, biết giúp đỡ người khác. Em hỏi mẹ có cách nào giúp được bà không. Mẹ bảo phải tìm hiểu hoàn cảnh thật sự của bà mới tìm cách giúp được. Em vui lắm và cầu mong bà sẽ được giúp đỡ. Em quyết định sẽ mua cho bà đôi dép mới và một cái áo mưa. Em để dành hai ngày tiền ăn vặt của mình và cuối cùng em đã mua được một đôi dép mới với cái áo mưa. Hôm đó có mẹ em nữa, em thấy bà đang đi mời mọi người mua vé số, em chạy đến và đưa dép cho bà. Bà không nhận vì nó mới quá. Em nói thế nào bà cũng không lấy. Thấy vậy mẹ em đến và nói chuyện với bà, bà mới nhận và hết lòng cảm ơn em. Một cô phụ huynh cũng đang đợi rước con, cô ấy hay đi qua chổ bà cụ ở và kể cho mẹ em nghe về bà. Bà đáng thương lắm, không có nhà phải ngủ trong một cái chồi nhỏ che tạm bợ trên miếng đất nhỏ của mình. Có hôm bà bệnh không đi bán vé số được những người dân gần đó mua thuốc, mua cháo cho bà.

Cuối tuần ấy mẹ chở em đến nhà bà ở. Bà ngỡ ngàng khi thấy em. Gọi là nhà nhưng thật chất là cái chòi che bằng tấm mũ với lá cây. Bà kể cho mẹ em nghe mà về hoàn cảnh của bà mà nghẹn ngào trong nước mắt. Em cũng khóc theo bà, khóc cho hoàn cảnh đáng thương của bà. Mẹ là thành viên trong tổ từ thiện nên sẽ về nhờ mọi người giúp đở bà. Em cảm thấy rất vui vì đã giúp một phần cho bà, dù rất nhỏ nhưng em thấy bà hạnh phúc. Em chỉ mong bà có được một ngôi nhà thật sự để che nắng che mưa và sống yên ấm theo tuổi già.

Em nhận ra một điều, không phải em chỉ nhận của người khác mà em vui. Em cho đi em cũng cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Niềm vui của em càng lớn hơn khi tổ từ thiện đã giúp bà cất lại ngôi nhà và cho bà một số tiền phòng khi bệnh. Cuộc sống vốn còn rất nhiều hòan cảnh khó khăn như bà cụ ấy. Em chỉ mong sau những hoàn cảnh ấy được mọi người và xã hội kịp thời giúp đỡ để họ vượt qua mà sống tốt hơn.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 16

Thường ngày, chúng ta có những việc làm tốt và những việc làm xấu. Có một chuyện, em đã làm và thấy việc ấy thật ý nghĩa trong công cuộc bảo vệ môi trường của người học sinh.

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng nọ, khi hằng đông vừa ửng hồng và những giọt sương còn đọng lại trên bãi cõ xanh mướt. Ấy là lúc em đi đến trường, vừa đi, em vừa thơ thẩn ngắm cảnh bình minh đẹp mê hồn. Bỗng, cái gì thế này? Một người đàn ông đang vứt một cái bao lớn mà em lấp ló đầu của một con heo chết. Em nhìn anh ấy mà trong người bực bội vô cùng. Vội chạy đến, kêu lên:

– Anh gì ơi?

Người đàn ông nghe em gọi, liền tắt máy chiếc xe honda của mình, hỏi:

– Gì thế nhóc?

Em đáp:

– Anh ơi, anh không thể vứt xác chết động vật bừa bãi như thế, sẽ gây ô nhiễm môi trường đấy! Ấy là chưa kể khi nắng lên, cái thứ này sẽ bốc mùi kinh khủng. Đoạn đường này lắm người qua lại, nhiều nhất là chúng em đi học về. Vì vậy nên anh phải lấy cái bao này đi ngay,

Em vừa dứt lời, người ấy liền quay lại, mắng như tát nước vào mặt:

– Đồ thứ con nít mà đòi dạy đời. Sao mày láo thế? Để yên cho tao làm việc, không thì liệu hồn con ạ!

Nói rồi, anh ta rồ ga, định phóng đi. Quyết không để hắn đi khi xác con heo còn nằm đấy. Em vội chặn đầu anh ta lại, nói:

– Nếu anh mà không lấy cái thứ thối tha đó đem đi thì em sẽ kêu mọi người tới đấy, anh nên biết đây là một việc làm không tốt đẹp mấy, nếu như mọi người mà biết thì không để yên cho anh đâu. Anh hãy đem con heo này chôn vào một cái hố nào đấy hay là bất cứ thứ gì cũng được, miễn sao đừng làm ô nhiễm môi trường và làm phiền những người xung quanh là tốt rồi. Mời anh chở cái bao này đi cho, em xin cảm ơn.

Vừa nói, em vừa chạy ra đường, làm điệu bộ như nếu cần, ta sẵn sàng kêu cả làng ra xem. Người đàn ông nhìn em, đôi mắt nảy lửa, bước xuống xe đi về phía em. Nhưng anh ta không hề đánh em mà chỉ lầm bầm chửi rủa rồi vác cái bao đặt lên xe, phóng vù đi.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 17

Việc làm tốt giúp lan tỏa những điều tích cực trong cuộc sống. Có lẽ chúng ta đều đã từng làm được việc tốt, và em cũng như vậy.

Chủ nhật tuần này, khu phố của em đã phát động phong trào “Môi trường xanh”. Từ mấy hôm trước, bác tổ trưởng tổ dân phố đã đến từng nhà để vận động mọi người. Yêu cầu mỗi gia đình cần có hai người tham gia. Vì vậy, em và chị gái đã xung phong ứng cử.

Hai chị em vô cùng háo hức. Việc dọn dẹp có lẽ sẽ vất vả nhưng rất hữu ích. Từ sáng sớm, mọi người đã tập trung tại nhà văn hóa. Bác tổ trưởng tổ dân phố phụ trách phân công từng công việc cụ thể. Chưa lúc nào, nhà văn hóa lại đông đúc và nhộn nhịp như vậy. Ở khu vực nhà kho, tất cả các dụng cụ để dọn dẹp đã được chuẩn bị đầy đủ.

Xem thêm  PHƯƠNG PHÁP GIẢI BÀI TOÁN TỈ LỆ THUẬN - TỈ LỆ KÉP LỚP 5

Sau khi nhận dụng cụ, mọi người cùng nhau bắt tay vào công việc. Các cô, các bác lớn tuổi sẽ quét dọn đường lớn. Các anh chị thanh niên phụ trách trồng cây, nhổ cỏ. Các bạn nhỏ như em sẽ ở lại nhà văn hóa để quét dọn. Những túi rác được gom lại trong túi. Sau đó, rác sẽ được phân loại thành rác hữu cơ (có thể phân hủy) và rác vô cơ (không thể phân hủy). Toàn bộ số rác sau đó sẽ được xe chở rác đưa đến nơi xử lý.

Mọi người vừa làm vừa trò chuyện rất vui vẻ. Đến chiều, mọi công việc mới xong. Con đường sạch sẽ hơn, không còn rác bẩn. Cây cối xanh tươi trong ánh nắng ban mai. Nhà nào cũng rực rỡ lá cờ đỏ tổ quốc đỏ thắm. Khu phố như được khoác lên mình một chiếc áo mới. Ngắm nhìn khung cảnh đó, em cảm thấy dường như mọi mệt nhọc đã tan biến hết. Một ngày lao động thật vất vả nhưng lại rất ý nghĩa. Ai cũng hân hoan, vui vẻ trở về nhà.

Mỗi việc làm tốt đều thật giá trị. Em tự hứa sẽ cố gắng làm thêm được nhiều những công việc có ích cho cuộc sống hơn nữa.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 18

Cho đến bây giờ, mỗi khi tôi và Hoa sánh vai nhau trên con đường làng quen thuộc tới trường thì những kỉ niệm năm nào lại hiện về trước mắt tôi như mới hôm qua. Kỉ niệm đó là việc tốt mà tôi và Hoa không bao giờ quên được.

Lúc ấy, đã gần đến giờ vào lớp. Các bạn đã đến gần đông đủ, riêng chỉ có bàn trực nhật của cái Hoa là vẫn chưa thấy ai đến. Thấy vậy, tôi lên tiếng: “Các bạn ơi, hôm nay bàn nào trực nhật mà chưa làm nhỉ?”. Mi lên tiếng: “Hôm nay là bàn cái Hoa đấy, ban nãy tớ đi học còn thấy nó đang gánh nước tưới rau”. Thấy thế, tôi suy nghĩ một lát rồi nói: “Chúng mình mỗi người một tay giúp bạn ấy vào lớp chẳng vào lớp bây giờ”. Cái Uyên lên tiếng: “Mặc kệ, chúng mình cứ thoải mái chơi đi, có phải bàn mình đâu mà phải lo, cậu thích thì đi mà làm”. Tôi không nói gì, lặng lẽ đi mượn chổi quét lớp.

Đầu tiên, tôi vẩy nhẹ một ít nước lên nền nhà rồi quét cho đỡ bụi, tôi móc từng gầm bàn, gầm ghế chẳng mấy chốc lớp đã sạch bóng. Song rồi kê lại bàn ghế cho ngay ngắn và chạy đi xách nước, giặt giẻ lau bảng. Vừa xách nước vào tới lớp thì cái Hoa đã hớt hải chạy vào đã thấy lớp sạch tinh tươm. Từ cửa văn phòng, ba tiếng trống gióng giả vang lên báo hiệu giờ vào lớp. Tôi nhanh chân vào vị trí xếp hàng với khuôn mặt đỏ bừng, lấm tấm mồ hôi. Bạn cờ đỏ cũng đã có mặt. Cô giáo bước vào lớp, tất cả đứng dậy chào cô. Cô giáo đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, có vẻ rất hài lòng rồi cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nói:

– Hôm nay bàn em Hoa trực nhật rất tốt, lại đúng giờ. Cô mong cả lớp học tập tinh thần làm việc của bàn bạn Hoa thì lớp ta sẽ rất tốt.

Cả lớp tôi không có ai nói gì, đều đưa mắt về phía tôi. Hoa nghẹn ngào lên tiếng:

– Thưa cô, em xin lỗi cô và bạn Ánh. Hôm nay đến phiên bàn em trực nhật nhưng mẹ em ốm, sáng sớm em phải đi tưới rau giúp mẹ. Vì trời lạnh nên em không đi sớm được. Chính bạn Ánh đã giúp em đấy ạ!

Nghe Hoa, cô giáo nhẹ nhàng nói:

– Cô hiểu rồi. Bạn Hoa tuy không trực nhật nhưng lại rất trung thực. Còn Ánh, em đã rất đúng khi biết giúp đỡ bạn bè. Cả lớp có phải nên học tập bạn Ánh không?

Chúng tôi thi nhau: “Có ạ!” Nghe cô giáo nói, các bạn cảm thấy thật xấu hổ về hành động của mình. Việc tốt của tôi là như thế đấy, tuy nó rất nhỏ bé thôi nhưng nó thật ý nghĩa. Qua câu truyện này tôi cũng muốn gửi tới các bạn một thông điệp: Phải biết chia sẻ, cảm thông với bạn bè trong những lúc họ gặp khó khăn. Có như thế thì cuộc sống của chúng ta mới tốt đẹp hơn.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 hay nhất
Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 hay nhất

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 19

Xem thêm: Sinh Năm 2014 mệnh Gì? [Bật mí] Tử Vi Tuổi Giáp Ngọ

Những ngày hôm nay, phố xá nhộn nhịp và đông vui hơn hẳn thường nhật. Bởi Noel đã đến rất gần rồi. Ở khu chung cư nhà em, mọi người cũng rộn ràng dọn dẹp và trang trí. Em cũng hăng hái tham gia vào công việc đó.

Tối hôm trước, khi cả nhà đang dùng cơm thì nghe thấy loa thông báo của chung cư. Đó là thông báo về việc tiến hành trang trí trên các hành lang của tòa nhà, chào mừng năm mới. Mong rằng ai có thời gian tham gia công tác trang trí thì sáng hôm sau tập trung lúc chín giờ ở sảnh tầng một. Nghe thông báo, em đã mường tượng ra được những công việc mà mình có thể làm. Thế là, em xin phép bố mẹ cho phép em tham gia hoạt động tập thể này. Nghe ý kiến của em, bố mẹ rất vui, liền gật đầu đồng ý ngay.

Sáng hôm sau, đúng chín giờ, em có mặt ở sảnh như lời thông báo. Ở đó, có khoảng hai mươi người đã tụ tập sẵn, có những bạn học sinh, sinh viên, cũng có cả những cô chú người lớn. Một lát sau, chú bảo vệ đem đến những thùng chứa dụng cụ, phân chia công việc cho mọi người. Mỗi tầng sẽ có một nhóm nhỏ phụ trách. Gồm lắp, trang trí cây thông noel, giăng các dây chảo mừng dọc hành lang. Em được phân vào nhóm ở tầng tám – đúng tầng mà em đang sống nên em vui lắm. Cùng với bốn anh chị cùng nhóm, em mang các thùng dụng cụ đến tầng của mình. Sau khi cây thông được dựng lên, em nhận nhiệm vụ trang trí. Em treo từng quả cầu lấp lánh, từng ngôi sao, từng ông già noel thật cẩn thận, sao cho thật chắc chắn và xinh xắn. Sau đó, em chạy lại giữ thang, cho các anh chị treo dây lên trần. Loay hoay cả một buổi sáng, đến gần trưa thì công việc cũng xong. Vì các anh chị còn có buổi học buổi chiều nên em đã nhận nhiệm vụ quét sạch những phần rác thừa ra sau khi trang trí. Tuy mệt, nhưng em vẫn rất vui, bởi đã đóng góp được chút sức mình vào hoạt động chung của khu nhà. Nghe những lời khen, lời cảm ơn của các anh chị, các cô chú, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào về bản thân mình.

Từ sau lần đó, em thực sự hiểu được niềm vui khi làm việc tốt, khi cống hiến cho xã hội, cộng đồng. Vì thế, sau này em sẽ càng nỗ lực hơn nữa, làm được nhiều việc tốt hơn nữa để góp phần xây dựng xã hội ngày càng phát triển hơn.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 20

Hằng năm, sau kì nghỉ Tết, trường học của em lại phát động chương trình: “Ủng hộ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn”. Em luôn cảm thấy đây là một việc làm nhỏ bé nhưng thật ý nghĩa.

Mỗi bạn học sinh trong trường có thể đóng góp bằng hai cách. Một là, bằng những đồ vật cụ thể như quần áo cũ, cặp sách cũ, đồ dùng học tập… Hai là, bằng số tiền nho nhỏ được rút ra từ số tiền mừng tuổi của mỗi người. Năm nào, trường em cũng được sự đóng góp nhiệt tình từ các bạn học sinh.

Đối với riêng em, em thích ủng hộ bằng những đồ vật cụ thể. Chính vì vậy, em đã chuẩn bị rất nhiều “món quà” tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tấm lòng của em. Em đã trích một số tiền nho nhỏ đề mua những món đồ dùng học tập như: bút chì, thước kẻ và tẩy… Ngoài ra, em cũng thu gom một số bộ quần áo mà mình không mặc nữa nhưng vẫn còn rất mới, giặt sạch sẽ và gấp gọn gàng. Tất cả những món quà ấy đều được em cho vào túi cẩn thận và đem đến trường nộp lại cho cô giáo. Em hy vọng rằng những món quà này sẽ giúp đỡ phần nào cho các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Chắn hẳn, nhờ những món quà nhỏ đó mà các bạn nhỏ đó có thể tiếp tục học tập như em và thực hiện được ước mơ của mình. Trong tương lai, các bạn sẽ trở thành những người có ích cho xã hội.

Khi thấy em cặm cụi tự mình chuẩn bị những món quà ấy, bố mẹ em đều cảm thấy rất tự hào về cô con gái của mình. Cả hai đều nói rằng em thực sự là một cô bé có tấm lòng nhân ái. Bố mẹ cũng hy vọng rằng trong tương lai, em vẫn luôn giữ được tấm lòng lương thiện như vậy.

Tuy rằng, việc làm này rất nhỏ bé thôi. Nhưng em tin rằng đây là một việc tốt. Từ những việc nhỏ bé sẽ tạo ra những điều lớn lao. Em sẽ cố gắng để có thể làm được nhiều những công việc có ích cho cuộc sống hơn nữa.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 21

Thời gian vừa qua, miền Trung nước ta đã phải hứng chịu một trận lũ lịch sử, khiến cho người dân khốn đốn. Gây nhiều thiệt hại nặng nề. Đúng lúc này, truyền thống tương thân tương ái của dân tộc ta lại được phát huy mạnh mẽ. Và em cũng đã góp một phần sức nhỏ của mình vào đó.

Suốt mấy ngày nay, trên các kênh tivi, báo đài là những hình ảnh, những lời kêu cứu của người dân miền Trung tội nghiệp. Đối mặt với sự nổi giận của mẹ thiên nhiên, con người trở nên quá nhỏ bé. Nhưng sự kiên cường đã giúp họ chịu đựng, vượt qua trận lũ. Tuy nhiên, sau khi cơn lũ đi qua, thì điều gì còn ở lại? Đó là những trang sách vở, dụng cụ học tập nhuốm đầy bùn đất, những bộ trang phục rách, bẩn hết cả, những gia cụ, ngôi nhà, xe cộ hư hỏng nặng… Những người dân như rơi vào tay trắng, biết bao học sinh nghẹn ngào khi chẳng có sách vở, áo quần sạch sẽ để đến trường. Trước tình hình đó, người người nhà nhà chung tay góp sức ủng hộ miền Trung. Người có sức góp sức, người có của góp của. Nhìn thấy những hành động ấy, trong em bừng lên một cảm giác lạ lùng.

Tối hôm đó, em trở về nhà xin phép mẹ lấy những bộ trang phục không mặc nữa nhưng còn mới để tặng các bạn. Được mẹ đồng ý, em vui lắm, vội lấy áo quần ra giặt lại sạch sẽ, gấp gọn gàng để chuẩn bị gửi vào miền Trung. Xong xuôi, em vào tủ sách, lấy ra những cuốn sách của các năm học trước đóng vào hộp để gửi cùng. Suốt tối hôm đó, em mong sao cho ngày mai đến thật nhanh để được đem quà đến cho các bạn ở miền Trung. Nằm mãi không ngủ được, thế là em lại nghĩ vẩn vơ. Em nhớ đến hình ảnh những bản nhỏ tội nghiệp không có đồ ăn trong nhiều ngày, áo quần, sách vở trôi hết theo dòng nước lũ. Thế là em liền bật dậy, tìm chú heo mà mình đã nuôi suốt hai năm nay. Số tiền đó, được em dành dụm để mua đàn guitar. Tuy rất tiếc, nhưng nghĩ đến nó sẽ có thể giúp cho các bạn học sinh ở vùng lũ thì em lại quyết tâm hơn. Đập vỡ heo, em ngồi vuốt phẳng từng tờ tiền lại, cất gọn gàng vào phong bì. Làm xong tất cả, em trở về giường trong niềm hạnh phúc.

Em biết, hành động của mình không quá lớn lao. Nhưng em vẫn vô cùng hạnh phúc và vui sướng khi góp chút sức mình giúp đỡ đồng bào trong khó khăn. Em sẽ cố gắng học tập hơn nữa, để tương lai, có thể giúp đỡ nhiều người hơn bằng chính sức của mình.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 22

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…” – Đó là những lời trong bài hát Để gió cuốn đi của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Lời hát gợi ra mỗi người bài học về lòng tốt.

Trong cuộc đời, chúng ta chắc chắn đã từng làm được một việc tốt. Bản thân em cũng như vậy. Em còn nhớ đó ngày hôm đó, lớp em có giờ kiểm tra môn văn. Khi em đang ngồi ôn tập lại bài thì có một giọng nói quen thuộc vang lên:

– Phương Anh ơi, cậu có mang thừa bút không?

Thì ra đó là Thanh Bình. Em nhìn bạn rồi gật đầu. Em mở chiếc hộp bút của mình ra, rồi đưa bạn chiếc bút còn lại của mình.

– Mình cho bạn mượn chiếc bút của mình này!

Bạn mỉm cười rồi nhìn hỏi em:

– Bạn vẫn còn một chiếc bút khác phải không?

Em nói với bạn:

– Bạn yên tâm, mình vẫn còn một chiếc bút nữa đây.

Em vừa nói vừa giờ chiếc bút bi cho Bình nhìn thấy. Lúc này, Bình mới nhận lấy chiếc bút rồi nói với em:

– Cảm ơn Phương Anh nhiều nhé.

Sau giờ kiểm tra hôm đó, Bình đã trả lại em. Nhưng em đã nói với bạn cứ cầm lấy chiếc bút để viết bài. Cuối buổi học hôm đó, Bình chạy đến nói chuyện với em. Chúng em đã trò chuyện với nhau rất nhiều. Em nhận ra cả hai có rất nhiều điểm chung. Kể từ đó, em và Bình đã trở thành những người bạn vô cùng thân thiết của nhau. Cả hai đã cùng giúp đỡ nhau rất nhiều trong học tập.

Tuy việc làm rất nhỏ, nhưng em cảm thấy rất vui vẻ. Nhờ có việc làm này mà em cũng có thêm một người bạn. Đó là điều tuyệt vời nhất đối với em.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 23

Trong bài thơ “Một khúc ca”, Tố Hữu có viết:

“Lẽ nào vay mà không có trả Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”

Những câu thơ đã gợi cho em suy nghĩ về ý nghĩa tốt đẹp của việc làm tốt trong cuộc sống hôm nay.

Em cũng đã từng làm được những việc tốt trong đời. Mỗi công việc đều đem đến cho em niềm vui. Nhưng việc làm mà em cảm thấy ý nghĩa nhất đó là chính công việc mà em đã làm vào thứ bảy tuần trước.

Nhân dịp chào mừng kỷ niệm bảy mươi năm ngày Quốc khánh mùng 2 tháng 9, thôn em đã tổ chức một buổi tổng vệ sinh. Mỗi gia đình sẽ cử hai thành viên tham gia. Bố mẹ em phải đi công tác. Nên em cùng với chị gái đã xung phong thay mặt gia đình đi dọn dẹp đường phố. Đúng bảy giờ sáng, mọi người trong thôn đã có mặt đông đủ ở khu vực nhà văn hóa. Bác trưởng thôn đã phát biểu để phát động buổi lễ tổng vệ sinh. Sau đó, các anh chị thanh niên tình nguyện phụ trách phân phát đồ dùng dọn vệ sinh cho mọi người. Nào chổi, túi rác, xô nước, găng tay… đều đã được chuẩn bị đầy đủ.

Sau đó, mọi người di chuyển đến khu vực quét dọn đã được phân công. Mỗi người một công việc, không khí vô cùng sôi nổi. Em cùng với một số bạn nhỏ được giao quét dọn xung quanh đường làng. Tất cả những giấy trác đều được chúng em gom vào một chiếc túi bóng to và chuyển đến khu vực để rác chung của làng để được vận chuyển đi xử lý. Sau khi dọn dẹp xong đường làng, em cùng chị tiếp tục theo các anh chị đoàn viên đi nhặt cỏ, tưới tắm cho các cây trong bồn cây dọc theo con đường làng. Sau một ngày lao động thì xóm làng của em đã trở nên sạch sẽ, mọi người ai nấy đều vui vẻ ra về.

Buổi lao động diễn ra sôi nổi. Tuy vất vả nhưng mỗi người tham gia đều vô cùng hạnh phúc vì đã đóng góp một phần công sức vào vẻ đẹp của làng xóm. Em và chị gái ra về trong niềm hân hoan. Khi về đến nhà, chúng em kể cho bố mẹ nghe về công việc của mình. Cả hai còn được mẹ thưởng cho một bữa ăn no nê.

Mỗi việc làm tốt sẽ trao đi những điều đẹp đẽ trong cuộc sống. Bởi vậy mà chúng ta hãy tích cực làm việc tốt để luôn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 24

Tất cả chúng ta ai ai cũng muốn mình làm được một điều tốt cho mọi người, dù việc đó nhỏ hay lớn thì điều do cái tâm của mọi người. Còn riêng tôi, tôi không bao giờ quên được hình ảnh cụ bà đáng thương ngồi xin ăn trên vỉa hè.

Một hình ảnh cách đây hơn một năm, khi trên đường tôi đi học về thấy một bà cụ đang ngồi xin ăn hai tay run lẩy bẩy trông có vẻ đói lắm. Thấy thế, tôi chạy lại kế bên bà khẽ nói :

– Bà ơi bà! Chắc bà đói lắm phải không ạ? Bà chờ một tí cháu chạy lại đằng kia mua thức ăn cho bà nhé!

Bà cụ đáng thương nhìn tôi và nói thì thầm với tôi:

– Bà cám ơn cháu rất nhiều lắm! Cháu ngoan quá!

Thế là tôi chạy một mạch đến chỗ cô bán bánh bao rồi mua cho bà một cái, và quay lại hàng nước mua cho bà một chai nước ngọt bỏ vào túi ni lông mang đến cho bà. Và hai tay mời bà dùng:

– Con mời bà dùng cho đỡ đói, thưa bà!

Một lần nữa tôi lại thấy trên khuôn mặt nhăn nheo của bà chứa ẩn một điều gì đó rất đáng thương. Bà liền nói:

– Bà cảm ơn cháu nhiều lắm. Tuy cháu còn nhỏ nhưng tấm lòng cháu biết thương yêu những kẻ nghèo hèn giống như bà. Bà rất cảm động.

Hai hàng nước mắt tôi không biết từ nơi đâu cứ tuôn trào trên khuôn mặt. Tôi ngồi cho đến khi bà ăn xong rồi mới thưa bà trở về nhà kẻo bố mẹ mong chờ. Sau đó, tôi lấy ra số tiền nhỏ mà bố mẹ cho làm quà rồi xin biếu cho bà.

Ngày nào cũng vậy, khi đi học về là tôi ghé lại thăm bà mua thức ăn biếu bà và hai bà cháu ngồi tâm sự với nhau rất vui.

Sau hôm đó, tôi vẫn thường hay đến nơi đã gặp được bà cụ để hỏi thăm tình hình của bà. Nhưng tôi đã không gặp lại bà nữa. Nghe cô chú xung quanh đấy nói bà đã ra đi vĩnh viễn vì chứng bệnh của người lớn tuổi. Lúc đó, lòng tôi cảm thấy nặng trĩu, sao hôm nay con đường khó đi và xa quá.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 25

Mark Twain – một nhà văn người Mỹ đã từng khẳng định: “Lòng tốt là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy”. Câu nói đã gợi cho mỗi người suy nghĩ về lòng tốt trong cuộc sống.

Chắc hẳn mỗi người đều đã từng làm được một việc tốt. Bản thân tôi cũng vậy. Tôi còn nhớ việc xảy ra trong giờ kiểm tra vào tuần trước. Tiết học đầu tiên của lớp tôi là Ngữ văn. Hôm nay, cả lớp sẽ làm bài kiểm tra. Còn khoảng năm phút nữa là vào tiết.

Tôi đang ngồi ôn bài thì thấy bạn Hạnh ở bàn trên đang loay hoay tìm một món đồ gì đó. Tuy là bạn cùng lớp nhưng chúng tôi không quá thân thiết. Hạnh học giỏi, chăm chỉ nhưng ít nói, khó gần. Ở lớp, bạn có rất ít bạn bè và chỉ chơi thân với Lan – người bạn cùng bàn. Nhưng hôm nay Lan bị ốm nên đã nghỉ học. Bởi vậy, tôi đã hỏi Hạnh, biết đâu có thể giúp được bạn.

– Hạnh ơi, cậu tìm gì vậy?

Hạnh nhìn tôi với ánh mắt buồn bã:

– Bút của tớ hết mực rồi, mà tớ quên mất không mua bút mới.

Tôi liền vui vẻ nói với Hạnh:

– Tưởng chuyện gì, tớ cho cậu mượn bút của tớ này. Tớ có mang sẵn một chiếc bút dự phòng này.

Nghe vậy, khuôn mặt Hạnh rạng rỡ hẳn lên:

– Thật ư? Vậy cậu cho tớ mượn bút nhé. Tớ cảm ơn Quỳnh lắm!

Tôi mỉm cười đưa bút cho Hạnh rồi bảo bạn:

– Không có gì đâu!

Hạnh nhận được, vẻ mặt phấn khởi lắm. Giờ kiểm tra diễn ra vô cùng suôn sẻ. Kết thúc buổi học, Hạnh còn cảm ơn tôi một lần nữa:

– Cảm ơn cậu vì đã cho tớ mượn chiếc bút nhé!

Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Càng trò chuyện nhiều với Hạnh, tôi nhận ra cả hai có rất nhiều sở thích giống nhau. Sau lần đó, tôi và Hạnh trở nên thân thiết hơn, và dần trở thành những người bạn tốt của nhau.

Mỗi việc tốt trao đi, chúng ta đều nhận lại được được một điều đẹp đẽ. Em sẽ cố gắng để làm thêm nhiều việc tốt hơn, để cuộc sống ngày càng hạnh phúc, vui vẻ hơn.

Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 – Mẫu 26

Mỗi việc làm tốt giúp lan tỏa đến cuộc sống điều tích cực cho xã hội. Trong cuộc đời mỗi người hẳn đều đã từng làm được những việc tốt. Và bản thân tôi cũng như vậy.

Hôm đó là tiết kiểm tra Ngữ văn. Trước khi cô giáo đến lớp các bạn trong lớp đều tranh thủ ngồi ôn tập lại bài. Đến khi tiếng trống báo hiệu vào lớp vang lên, khoảng tầm năm phút sau thì cô Thúy – cô giáo dạy môn Ngữ văn của tôi đã bước vào, viết lên bảng đề văn. Đúng là một trong bốn đề mà cô đã yêu cầu chúng tôi ôn tập. Cô nói với cả lớp.

– Các em đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta bắt đầu tính giờ làm bài nhé. Thời gian làm bài là 90 phút.

Cô giáo yêu cầu chúng tôi cất sách vở, vở tài liệu và bắt đầu làm bài. Tôi đang chuẩn bị làm bài thì thấy bạn Hòa – người bạn cùng bạn đang loay hoay tìm gì đó. Tôi liền hỏi bạn:

– Hòa ơi, cậu đang tìm gì à?

Hòa quay sang, khuôn mặt đầy lo lắng:

– Tớ đang tìm bút bi. Bút của tớ hết mực, nhưng tớ lại không tìm thấy chiếc bút dự phòng đâu.

– Tớ có bút này, cậu lấy của tớ mà dùng.

– Ôi, may quá. Cậu cho tớ mượn nhé. Tớ cảm ơn cậu nhiều lắm!

– Không có gì đâu! Cậu mau làm bài đi!

Tôi mỉm cười, rồi bắt đầu viết bài văn của mình. Không gian trong lớp học trở nên yên tĩnh lạ thường. Đa phần các bạn đều nghiêm túc làm bài. Tuy là đề mà cô giáo đã cho ôn tập nhưng vẫn có một số bạn cứ ngồi loay hoay mãi. Còn riêng tôi, do đã chuẩn bị cẩn thận nên có thể nhanh chóng bắt đầu viết bài của mình. Hai phần ba thời gian trôi qua, không khí lớp học yên lặng đến kì lạ. Các bạn đều đang chăm chú vào bài viết của mình. Cô giáo ngồi phía trên bàn giáo viên vẫn chăm chú quan sát cả lớp. Không một tiếng động lạ. Đến khi tiếng trống hết giờ vang lên, cô giáo yêu cầu bạn lớp trưởng thu bài làm của các bạn trong lớp.

Kết thúc tiết học, Hòa liền trả bút cho tôi:

– Phương ơi, tớ trả cậu bút này. Tớ cảm ơn cậu nhé!

– Không có gì. Nhưng cậu cứ cầm bút đi. Các môn học sau vẫn cần để viết bài mà.

– Ừ nhỉ, thế tớ cảm ơn nhé.

Tôi mỉm cười rồi nói với Phương:

– Lần sau, cậu chú ý kiểm tra lại đồ dùng học tập trước khi đến lớp nhé.

– Ừ, tớ biết rồi. May hôm nay, cậu cho tớ mượn bút. Không thì tớ không biết làm thế nào.

Sau buổi kiểm tra hôm đó, tôi và Hòa cũng trở nên thân thiết hơn. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì điều đó.

Mỗi việc làm tốt giúp lan tỏa những điều thật ý nghĩa. Chúng ta hãy tích cực làm việc tốt để trao đi yêu thương để nhận lại yêu thương.

********************

Trên đây là 34 bài văn mẫu Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn, hay nhất được thầy cô tổng hợp. Hy vọng dựa vào các bài văn mẫu trên, các em sẽ có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thiện bài tập làm văn của mình. Thầy cô chúc các em học tập thật tốt và luôn đạt kết quả cao trong các bài kiểm tra, bài thi trên lớp nhé.

Đăng bởi: THPT Lê Hồng Phong

Chuyên mục: Giáo Dục

Bạn đang xem: Kể về một việc tốt mà em đã làm lớp 6 ngắn gọn, hay nhất (35 Mẫu)

Bản quyền nội dung thuộc wonderkidsmontessori.edu.vn

Bài viết liên quan

Tri Thức Cộng Đồng chuyên viết luận văn thạc sĩ tiếng Anh
Học Viện PMS – Đơn vị đào tạo 5S-Kaizen mang tính thực tiễn cao
Cách chỉnh độ rộng của dòng và cột trong word
Cách chỉnh độ rộng của dòng và cột trong word
Từ điển Thành ngữ Tiếng Việt – em ngã, chị nâng là gì?
Từ điển Thành ngữ Tiếng Việt – em ngã, chị nâng là gì?
Vật Lí 8 Bài 20: Nguyên tử, phân tử chuyển động hay đứng yên?
Vật Lí 8 Bài 20: Nguyên tử, phân tử chuyển động hay đứng yên?
Bảng chữ cái Tiếng Thái – Gia sư Tâm Tài Đức
Bảng chữ cái Tiếng Thái – Gia sư Tâm Tài Đức
Bộc trực là gì? 6 biểu hiện của người có tính bộc trực – CareerLink
Bộc trực là gì? 6 biểu hiện của người có tính bộc trực – CareerLink
Danh sách các trường THCS ở Hà Nội nên cho con học
Danh sách các trường THCS ở Hà Nội nên cho con học